⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tự Bắc vòng tay qua eo cô, nhìn sắc mặt cô so với mấy ngày trước tốt hơn nhiều, nói "Vừa rồi Trần Kinh Dược gọi điện."
Úc Tinh Ngữ không nói lời nào, nước mắt không ngừng rơi xuống, hai tay cô vô thức ôm lấy eo anh, nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Cố Tự Bắc.
Trong điện thoại, Trần Kinh Dược hỏi anh có biết về việc Úc Tinh Ngữ mang thai không, anh nói rằng cô ở bên anh, người ở đầu bên kia mới thả lỏng ngữ khí.
Cố Tự Bắc chưa bao giờ tiếp xúc với Trần Kinh Dược, nhưng anh biết cô có một người anh trai không cùng huyết thống.
Nghe tin cô ở đây, Trần Kinh Dược thở phào nhẹ nhõm, nhờ anh chăm sóc cô thật tốt, có cần gì thì cứ bảo.
Cố Tự Bắc không thiếu tiền, hiển nhiên không cần giúp đỡ, nhưng vẫn đồng ý.
Sau khi Úc Tinh Ngữ khóc, tâm trạng cô vẫn không tốt, cô ngồi ở ghế ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, giọt nước mắt vừa rồi Cố Tự Bắc lau trên khóe mắt cô giờ lại xuất hiện.
Tâm trạng của anh cũng rối loạn, hôm nay có kết quả khám thai, đứa trẻ khỏe mạnh, bác sĩ kê một số thuốc bổ sung dinh dưỡng.
Vì Úc Tinh Ngữ quá gầy nên anh đã bị bác sĩ mắng, nói anh đối xử tệ với vợ mình.
Cố Tự Bắc chỉ có thể ngoan ngoãn nghe mắng.
Anh cảm thấy tình trạng của cô hơi nghiêm trọng.
Khi xe chạy về phía trước, đầu óc anh rối bời, hai ngày nay thấy cô chịu ăn, anh còn tưởng rằng tình trạng của cô đã khá hơn, nhưng tình trạng của Úc Tinh Ngữ lại càng ngày càng xấu đi.
Cô quả thực không thích hợp mang thai.
Nhưng giờ đứa trẻ đã nhiều tháng.
Cần phải làm sao để cô chịu đi gặp bác sĩ tâm lí?
Trong lúc chờ đèn giao thông, Cố Tự Bắc liếc mắt ra ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy một lão hòa thượng mặc áo Hải Thanh ở công viên đối diện, hai con mèo đang chơi bên cạnh ông ấy chính là hai con mèo vừa đánh nhau ở bệnh viện.
Anh hơi sửng sốt.
Quay đầu nhìn lại, Úc Tinh Ngữ không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, khóe mắt còn đọng nước mắt, lông mi đen dài khẽ rũ xuống, khuôn mặt gầy gò thoạt nhìn yếu ớt, nhưng so với mấy ngày trước đã tốt hơn nhiềụ
Khi cô về nhà và lại ngủ. Bởi vì bên cạnh có một trường tiểu học nên sáng sớm rất ồn ào, Cố Tự Bắc không chịu nổi bầu không khí ở đây, sáng hôm sau khi Úc Tinh Ngữ ăn sáng, anh đã cùng cô thảo luận chuyện này.
Anh đưa ra hai lí do.
"Ở đây ồn ào quá, nếu em thích, đến lúc đó có thể tìm khu chung cư gần trường tiểu học."
"Ở đây trang thiết bị y tế không hiện đại, chỉ sợ xảy ra chuyện gì, không cách nào xử lý."
Úc Tinh Ngữ âm thầm bổ sung điểm thứ ba trong lòng Anh không thể làm việc ở đây.
Nơi này là do cô tùy tiện chọn, cô không phản đối việc đổi chỗ, cô chỉ có một yêu cầụ
"Tôi chỉ có một yêu cầụ Tôi không muốn quay lại thành phố C. Không được nói cho ai biết chỗ tôi đang ở đây. Tiếp đó tôi không cần người giúp việc. Anh có việc bận thì có thể đi."
Cố Tự Bắc không muốn nói với cô chuyện này.
Anh mở bản đồ, chọn một vài thành phố có nền kinh tế tốt hơn và để cô chọn "Em muốn ở đâu?"
Nhà của Úc Tinh Ngữ ở kiếp trước là ở một thành phố ven biển, vì Cố Tự Bắc đã yêu cầu cô chọn trước, cô liền chọn một thành phố gần biển.
Trong vòng hai ngày, họ đã chuyển đến đó.
Đó là một ngôi nhà nhỏ với một cái vườn trong khu chung cư.
Vào đêm đầu tiên sau khi đến đây, đối tác hợp tác của anh – Lục Cẩm gọi điện thoại, giọng điệu có chút bực mình "Anh à, anh làm cái quái gì vậy? Anh chạy đi đâu nhiều ngày mà không nói một lời nào. Có phải anh áp lực quá không muốn làm nữa đúng không? Bây giờ mấy cổ đông trong công ty đều bắt em bảo em đem anh về đây "
⬅ Trước Tiếp ➡