⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù công ty riêng của Trần Kinh Dược đang hoạt động rất tốt, nhưng về phía tìm người, vẫn là của Cố Tự Bắc hơn.
Có người vào tìm anh bàn chuyện, anh không cho vào, sau đó bấm số điện thoại gọi cho Cố Tự Bắc.
Ngay khi điện thoại được bắt máy, anh nói "Xin chào, tôi là Trần Kinh Dược."
Hôm nay Cố Tự Bắc cuối cùng cũng lừa được Úc Tinh Ngữ ra ngoài, cô mặc một chiếc áo hoodie màu hồng, che kín người.
Vừa rồi sau khi ra khỏi phòng khám của bệnh viên, bên cạnh cái chòi có một con mèo lông dài màu trắng đang đánh lộn với một con mèo to màu cam, lông mèo bay tứ tung, cô nhìn rất chăm chú.
Hình như cô rất thích mèo, trước đây mèo hoang hay chạy vào khu vườn biệt thự của họ, cô tắm cho những con mèo bẩn thỉu và cho chúng ăn thức ăn dành cho mèo mỗi ngày. Sau đó, mèo được cô cho ăn cho đến khi nó trở nên mập mạp và được cô mang theo bầu bạn.
Nhưng nhóm mèo đột nhiên không đến nữa.
Nghe nói rằng khi đó người quản lí của khu chung cư đã đến kiểm tra và những con mèo hoang trong khu chung cư đều bị mang đi hết.
Sau đó người quản lí ồn ào đã được đổi.
Không biết sau này cô có biết không.
Chuông điện thoại vang lên, là một số lạ ở thành phố C. Anh đi ra một bên nghe điện thoại.
Úc Tinh Ngữ ngồi trên ghế dài và xem những con mèo đang đánh lộn.
Hai con mèo giống muốn giết nhau, con này đánh con kia rất tàn bạo.
Úc Tinh Ngữ sợ sau đó chúng sẽ bị thương nên bẻ cành cây bên cạnh ném qua, hai con mèo ngẩng đầu nhìn cô lập tức bỏ chạy.
Phía sau có người, Úc Tinh Ngữ còn tưởng rằng là Cố Tự Bắc, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện là một vị hòa thượng già mặc áo Hải Thanh .
Hải Thanh là một loại áo tràng tay rộng, sáu vạt, hai chúng tại gia và xuất gia Trung Quốc thường mặc khi lễ phật giáo, áo hậu hay còn gọi là áo tràng tay rộng của chư tăng Việt Nam cũng chính là Hải Thanh.
Ông ấy trông rất già, trên cổ còn đeo một chuỗi hạt.
Úc Tinh Ngữ theo bản năng đi quay ra nhìn Cố Tự Bắc, người đang nghe điện thoại và không để ý về phía này.
"Thí chủ có hình như đang lo âu điều gì đó."
Nhìn thấy vị sư già mỉm cười, Úc Tinh Ngữ nhất thời hoảng sợ, muốn gọi Cố Tự Bắc, lại không thể phát ra âm thanh.
"Ngài……"
Vị sư già nói tiếp "Kiếp trước của thí chủ và kiếp này có quan hệ, quá khứ là quá khứ, thí chủ vẫn nên sống thật tốt "
"Thí chủ nên chăm sóc bản thân để có thể gặp những người bản thân muốn gặp."
Giọng nói của vị sư già khàn khàn.
Úc Tinh Ngữ kích động muốn hỏi "Ý ngài là?"
Vị sư già không trả lời quay lưng rời đi.
Cô muốn đuổi theo, nhưng chân cô không thể di chuyển.
Cô muốn hỏi ông ấy như vậy có nghĩa là gì, nhưng ông ấy nói cái gì cũng không rõ ràng, cũng không nói cho cô biết kết quả.
Úc Tinh Ngữ bật khóc.
"Ngài đứng lại, nói cho tôi biết như vậy là ý gì?"
"Có phải ngài đang lừa tôi đúng không "
Cố Tự Bắc nghe thấy tiếng liền quay lại, nắm lấy tay cô, hỏi "Có chuyện gì vậy?"
Úc Tinh Ngữ nước mắt dàn dụa, đôi mắt khẩn cầu, bảo anh "Anh giúp tôi đuổi đuổi theo vị sư già kia, hỏi ông ấy nói vậy là có ý gì?"
Cố Tự Bắc nhìn về phía trước và cau mày.
Không có ai ở phía trước cả.
Đây là, cô đang bị ảo giác?
Anh nói, "Phía trước không có ai như vậy."
"Người xuất gia không bao giờ nói dối."
"Cô gái, hãy sống tốt và chăm sóc bản thân thật tốt."
Có một giọng nói vang lên, hốc mắt Úc Tinh Ngữ đầy nước, nhìn về phía trước, vị sư già đã biến mất.
Cố Tự Bắc bắt đầu suy nghĩ xem có nên hẹn gặp bác sĩ tâm lý hay không, tình trạng của cô hình như càng ngày càng nặng.
Người con gái trong vòng tay của anh đang khóc nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
⬅ Trước Tiếp ➡