"Ưʍ..."
Một tiếng rên khá trẻ vọng lại từ ngoài cửa.
"Ai đấy!"
Tần Ứng liếc sang, mắt sáng như đuốc lạnh lùng lườm về phía cửa phòng.
Anh xuống giường, đi chân trần bước từng bước ra cửa.
Người ngoài cửa sợ đến mức bay hết hồn vía.
Tần Ứng giơ một tay mở cửa phòng ra, đôi mắt đen tuyền nhìn chòng chọc thiếu niên đang đỏ mặt hốt hoảng đứng ở ngoài cửa.
"Tần Duy An? Con về từ lúc nào?"
Ngực Tần Duy An nghẹn lại: "Con... con về từ trước đó rồi, hôm nay mẹ con bảo con tới nhà họ Diệp nhưng con không muốn đi... nên con về."
Cậu không thích người nhà họ Diệp, nhất là ông ngoại mình.
Hôm nay cậu chơi bóng rổ rồi về nhà, tắm rửa xong, vừa định chơi hai ván game thì không ngờ nghe thấy tiếng rêи ɾỉ vọng lại từ tầng hai.
Không biết tại sao cậu lại giẫm từng bậc thang đi lên, còn hé cửa ra nhìn vào trong.
Cảnh tượng trong phòng vừa dâʍ ɭσạи vừa trái với đạo đức, đáng lẽ ra cậu phải tức giận và phẫn nộ, thậm chí đi mách với mẹ mình mới đúng, thế nhưng lúc đó cậu cứ như bị hút hồn vậy.
Hai cơ thể đang làʍ t̠ìиɦ dữ dội trên giường còn gợϊ ɖụ© và chân thật hơn cả hình ảnh trong AV.
Tần Duy An không biết tại sao mình lại đặt tay lên ©ôи ŧɧịŧ qua lớp qυầи ɭóŧ, chỉ biết lúc lấy lại tinh thần, bản thân đã bắn về phía bóng dáng cô út đang bị ba cᏂị©Ꮒ rất nhiều lần.
Nhìn thân hình cao lớn mà mình đã ước ao mười mấy năm qua, lần đầu tiên Tần Duy An cảm thấy hình như mình chẳng hề biết gì về người cha này.
Nhưng... kí©ɧ ŧɧí©ɧ thật.
Cậu muốn nhiều hơn nữa.
Giá như cậu cũng có thể đút ©ôи ŧɧịŧ của mình vào lỗ dâʍ màu mỡ ấy mà đâm mấy cái thì hay biết mấy.
Tần Ứng nhìn người dưới đất từ trên cao, liếc mắt nhìn mấy giọt màu trắng đục lấm chấm trên sàn nhà, nói với giọng chắc nịch: "Con thấy hết rồi."
Ngực Tần Duy An thắt lại. Từ trước đến giờ, cậu sợ sệt nhưng cũng hướng tới người cha mặt lạnh vô cùng hung dữ này của mình.
Trong lòng cậu, không gì có thể làm khó được Tần Ứng, ấy vậy mà người như thế lại hϊếp dâʍ cô út vừa tìm về được trên giường của mẹ.
Còn bản thân cậu thì nhìn cảnh tượng dâʍ ɭσạи ấy, nghe tiếng rêи ɾỉ lanh lảnh của cô út mà trốn ở cửa thủ dâʍ, bắn hết lần này đến lần khác.
"Không... con không thấy gì cả!" Tần Duy An đảo mắt láo liên, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt, chỉ đành liếc qua liếc lại đủ chỗ, khóe mắt lại kìm lòng không đậu cứ ngó sang người phụ nữ trên giường.
Tần Ứng cười khẩy mắng chửi: "Con nghĩ con lừa được ba à? Hay là nghĩ ba không trị được con?"
"Ba...!" Hiếm khi Tần Duy An tỏ ra chống đối. Cậu đứng lên, thiếu niên cấp ba cao một mét bảy tám thấp hơn hẳn người đàn ông ở đối diện: "Ba làm vậy là lσạи ɭυâи, là nɠɵạı ŧìиɧ... Ba có lỗi với mẹ!"
Hơn nữa, ba hϊếp dâʍ cô út cũng là phạm tội rồi.
"Nói xong chưa?" Tần Ứng mở toang cửa phòng, nhìn thẳng vào mắt Tần Duy An không chút nao núng, anh gần từng chữ một: "Con tưởng mẹ con sạch sẽ lắm à?"
Dạ Sắc là sản nghiệp anh bí mật kinh doanh. Theo như anh được biết, từ khi chưa kết hôn Diệp Lệ Lệ đã quen thói ăn chơi đàng điếm, thường xuyên chơi 3P, 4P với bọn đàn ông.
Sau khi kết hôn còn tệ hại hơn, hễ anh bận là lại lén anh tới Dạ Sắc chơi tình một đêm, thậm chí còn bao nuôi vài tên mặt hoa da phấn.
Diệp Lệ Lệ tự nhận mình giấu rất kỹ, ai ngờ đã bại lộ từ đời nào.
Chẳng qua là anh lười giải quyết thôi.
Bởi vì đối với anh, sự nghiệp là quan trọng nhất, phụ nữ bên người là ai cũng chẳng cần quan tâm.