Tần Ứng nhìn theo ánh mắt của Tần Duy An.
Cơ thể trắng nõn kia phơi bày thật rõ trên giường, đôi chân trắng nõn mảnh khảnh bị nện nhiều đến mức banh rộng, vừa đẹp đẽ lại vừa lẳиɠ ɭơ.
"Con thích cô ấy lắm à?
Tần Ứng xoay người tiến lại gần giường, thì thầm như thôi miên: "Muốn thử cảm giác đâm vào cái lỗ đó là thế nào không?"
"Con...!" Tần Duy An muốn phản đối. Cậu thì thào hỏi ngược lại với giọng điệu vô cùng không chắc chắn như nghi ngờ bản thân: "Tại sao con có thể làʍ t̠ìиɦ với cô út được chứ?"
Nhưng cậu thấy ba mình đi tới mép giường, giơ bàn chân nhỏ nhắn, trắng trẻo kia của thiếu nữ lên và tiếp tục cẩn thận thưởng thức nó ngay trước mặt đứa con trai ruột thịt này của mình.
"Con không muốn thử thật à?" Không biết tại sao Tần Ứng lại nhếch mép, trên khóe môi ẩn chứa đôi phần châm chọc: "Cái lỗ dâʍ đãиɠ của cô út con thích ăn gậy thịt lắm!"
Tần Ứng ngoái đầu lại nhìn Tần Duy An đầy ẩn ý: "Con không muốn thử đâm gậy thịt của mình vào lỗ nhỏ xinh này nếm thử cảm giác ra sao à?"
Tần Ứng muốn xem thử rốt cuộc mình có cảm giác gì với phản ứng của Diệp Sắt Sắt.
Và con trai anh chính là vật thí nghiệm lý tưởng nhất.
Lạch cạch!
Cửa phòng bị thiếu niên đóng lại, thứ cùng bị nhốt ở ngoài cửa còn có tam quan và đạo đức của cậu.
Tần Ứng nhướng mày, xem ra đứa con trai duy nhất của anh đã dùng hành động để nói lên lựa chọn của nó rồi.
Mặc dù không thích Tần Duy An nhưng sau vô số lần điều tra, thằng bé thật sự là con trai ruột của anh.
Đúng lúc này, thiếu nữ trên giường khẽ nhíu mày, trận mây mưa dữ dội cùng với cảm giác uất ức đè nén trong lòng vì bị anh rể cưỡиɠ ɧϊếp ban nãy đã làm cô bất tỉnh ngay khi lên đỉnh.
Giờ đây, nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người, mí mắt Diệp Sắt Sắt khẽ run lên, cô chậm rãi mở hai mắt ra. Sau cao trào, người cô mềm oặt chẳng có chút sức lực nào, kèm theo đó còn có đôi chút trống rỗng và buồn bã thất vọng.
Diệp Sắt Sắt ngẩng cần cổ thon dài nhìn về phía cửa phòng, phút chốc mở to mắt, vẻ mặt đầy khó tin.
Có người ư?
Thế có nghĩa là...
Lẽ nào cô đã bị phát hiện rồi?
Lỡ chuyện này bị chị cô Diệp Lệ Lệ phát hiện thì cô sẽ bị tống vào Dạ Sắc mất...
Diệp Lệ Lệ đã từng nhắc đến người huấn luyện ở Dạ Sắc!
Không!
Diệp Sắt Sắt hốt hoảng lắc đầu, cô không muốn tới đó!
"Anh... anh rể!" Diệp Sắt Sắt bàng hoàng nhìn người vừa đến, giọng khản đặc thốt lên, tay vội vàng túm cái chăn mỏng dính toan che lại cơ thể mình. Đôi mắt ầng ậng nước, tràn ngập nỗi sợ hãi và lo lắng của cô nhìn Tần Duy An như một chú thỏ bị dọa sợ.
Tần Ứng gật đầu với Diệp Sắt Sắt như trấn an.
"Lại đây." Tần Ứng ngoắc tay với Diệp Sắt Sắt.
"Không được..." Diệp Sắt Sắt cắn môi, trong mắt chứa đầy sự luống cuống: "Sao lại cho thằng bé tới đây..."
Linh cảm không lành bỗng dâng lên trong lòng Diệp Sắt Sắt.
Tại sao anh rể hϊếp dâʍ cô xong lại đưa thêm người tới nhìn cô, lại đúng lúc cô đang trong hoàn cảnh dâʍ ɭσạи thế này...
Muốn sỉ nhục cô ư?
"Thích không?" Tần Ứng hỏi, giọng vô cùng điềm tĩnh.
"Vâng...!" Ánh mắt Tần Duy An nhìn Diệp Sắt Sắt một cách trắng trợn và tràn đầy ham muốn cháy bỏng, cậu gật đầu đầy chắc nịch: "Thích ạ!"
Diệp Sắt Sắt bọc người mình lại qua quýt, run rẩy giấu mình vào trong tấm chăn mỏng tang: "Anh rể..."
Cô liếc nhìn Tần Ứng đầy yếu đuối, sự phản đối và đấu tranh hiện lên trong mắt rất rõ.
Diệp Sắt Sắt siết chặt chiếc chăn mỏng đang bọc quanh người mình, vùi đầu vào trong chăn như muốn trốn tránh.