⬅ Trước Tiếp ➡
"Hức a ~ anh rể... em khó chịu quá..." Người Diệp Sắt Sắt run lên bần bật, chút lý trí ít ỏi còn sót lại đang đứng bên bờ sụp đổ: "Giúp... giúp em với..."
"Giúp thế nào?"
Giọng điệu từ tốn thong dong của người đàn ông làm Diệp Sắt Sắt nghe mà thấy dịu dàng lạ lùng. Anh nói nhỏ nhẹ lại để thiếu nữ trước mặt buông lỏng cảnh giác, bắt đầu táo bạo thổ lộ ham muốn từ tận đáy lòng mình.
"Muốn..." Diệp Sắt Sắt cố gắng chịu đựng cảm giác ngứa râm ran trong cơ thể, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh rể mình.
"Muốn gì?"
"Muốn... anh rể đâm vào..." Diệp Sắt Sắt khẽ hé đôi môi hồng nhuận thở hổn hển, sương mù mờ mịt bao trùm cả đôi mắt: "Đâm vào đây..."
Nói rồi cô dang rộng đôi chân mảnh khảnh đang khép lại của mình ra, để lộ khe suối màu mỡ.
Chắc nịch, sạch sẽ, khá ít lôиɠ ʍυ mềm mại, trông chẳng khác gì một món bánh ngọt ngào.
"Đâm vào trong tiểu huyệt ạ..."
Dường như cô đã từ bỏ, không giãy giụa nữa, mặc cho bể du͙© vọиɠ nhấn chìm lấy mình.
"Muốn... muốn..." Giọng nói kiều mỵ của Diệp Sắt Sắt khiến cho gương mặt lạnh lùng của người đàn ông nhoẻn miệng cười.
Tần Ứng bế Diệp Sắt Sắt lên, để cô nằm sấp trên giường và đưa lưng về phía mình.
"Nằm yên đấy."
Chất giọng trầm ấm, điềm tĩnh mà du dương của người đàn ông khiến người ta bất giác tin tưởng.
Diệp Sắt Sắt ngoan ngoãn nằm yên.
"Nhỏ dâʍ đãиɠ kia, sao còn chưa chổng mông lên, hửm?"
Diệp Sắt Sắt cố dằn cảm giác ngượng ngùng xuống, vừa chổng mông lên vừa nhỏ giọng phản bác: "anh rể... em không phải nhỏ dâʍ... đãng ~!"
Lúc nói từ cuối cùng, giọng của cô gái bỗng nhiên vút cao lên. Tập trung nhìn lại, hóa ra người đàn ông không đợi nổi nữa, đâm côn ŧᏂịŧ cứng đến mức nổi cả gân xanh kia vào cửa mình màu mỡ một cách mạnh bạo mà chẳng thèm nói trước một lời nào.
Hoa huyệt khít chặt tức thì bị cây gậy sắt đâm thẳng đến đáy, nơi cửa mình như một đóa hoa thình lình nở rộ trọn vẹn.
Tiểu huyệt căng đầy, nở rộ rực rỡ, chính giữa đóa hoa tươi tắn ấy có một cây gậy khổng lồ đang cắm vào.
"Ưm a..." Diệp Sắt Sắt nằm sấp trên giường, hai tay quờ quạng, siết chặt lấy ga trải giường. Bị người đàn ông xông vào giã nện, cô cũng nhiệt tình lắc lư người theo, miệng bật ra những tiếng rêи ɾỉ dâʍ ɭσạи: "A! A!... Ư a... nhanh qua... anh rể... nhanh quá..."
"A a a a! Lỗ dâʍ... lỗ dâʍ sắp... sắp bị ©ôи ŧɧịŧ của anh rể đâm nát rồi..."
Tiếng kêu dâʍ của cô càng lúc càng vút cao, cả tòa nhà cũng không thể ngăn lại tiếng thở dốc ngày một vang này.
"Ưm a... ©ôи ŧɧịŧ đâm trúng điểm G rồi... nóng quá... đĩ sắp bị nóng chết rồi... sắp ra... sắp ra rồi... ư a..."
Diệp Sắt Sắt căng cứng người, ngẩng chiếc cổ thiên nga thon dài lên thật cao như sắp bị kɧoáı ©ảʍ gϊếŧ chết.
Bạch bạch bạch!
Tiếng rút cắm "bạch bạch" vẫn còn đang tiếp tục, lần sau sâu hơn lần trước.
"Ưm ưm ưʍ... đừng mà... anh rể đừng bắn ở trong mà... Hức a~ em... em sẽ mang thai mất.. xin anh... ư a..."
Nghe thấy câu này, Tần Ứng lại đưa đẩy mông nhanh hơn.
Phụt phụt!
Người đàn ông thúc mạnh vào cổ đáy hυyệt̠ nơi sâu nhất trong vách động, côn ŧᏂịŧ đè lên cổ đáy hυyệt̠, giải phóng từng luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng một cách mạnh bạo trong tiếng rên khẽ đầy thỏa mãn của người đàn ông.
"A! Không..."
Nước dâʍ dưới vùng tam giác cấm của Diệp Sắt Sắt chảy tí tách như mưa làm ướt cả ga trải giường: "Bắn hết vào rồi... mang... mang... mang thai mất..."
Cửa phòng ngủ không biết đã bị mở ra từ khi nào, bóng người bên ngoài công khai sóc lọ với hình ảnh dâʍ ɭσạи trong phòng, chẳng biết đã bắn bao nhiêu lần.
⬅ Trước Tiếp ➡