⬅ Trước Tiếp ➡
Tôn Tuyền "Trời ạ, Tuyết Tuyết, tớ thật sự sướng đến sắp chết rồi "
"Cậu không biết đâu, chị gái mà tớ chọn tối hôm qua lớn lên xinh đẹp không biết bao nhiêu đâu, kỹ thuật cũng tốt ơi là tốt Nếu không phải có quy định không cho chụp ảnh không cho quay phim, tớ thật muốn quay lại khoảnh khắc đó đấy..."
"Đêm nay tớ vẫn muốn đi, cậu vẫn là đi cùng với tớ đi, lần này cậu cũng chọn một người đi, tớ mời cậu."
Nghe miêu tả của Tôn Tuyền, nếu nói Hồ An Tuyết một chút cũng không có ý muốn là không thể nào, nhưng, tâm lý của cô vẫn không vượt qua được cái hố kia.
Hồ An Tuyết Cảm ơn, không cần, tớ đi cùng cậu, giống như hôm qua, ngồi dưới lầu chờ cậu một tiếng đồng hồ, không có chuyện gì thì tớ sẽ đi.
Tôn Tuyền "Không thử sẽ hối hận đó "
Hồ An Tuyết Thật sự không được.
Tôn Tuyền Vậy được rồi, vậy hôm khác tớ mời cậu ăn cơm, ăn một bữa tiệc lớn luôn
Tôn Tuyền cầm máy tính bảng, cười còn vui vẻ hơn so với tối hôm qua, lần này cô ấy bấm rất lâu, hết ấn nút này tới ấn nút khác, Hồ An Tuyết đoán, hẳn là cô ấy đang chọn công cụ hoặc là người phục vụ, bởi vì cô nhìn thấy sau lưng Tôn Tuyền mơ hồ lộ ra dấu vết bị đánh. Hồ An Tuyết rất tò mò, cô gái tối hôm qua rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào, mà có thể để cho Tôn Tuyền bị đánh còn cười đến vui vẻ như vậy?
Trong khách sạn này, Hồ An Tuyết cũng không nỡ lấy điện thoại di động ra chơi, bởi vì nhân viên làm việc ở đây thật sự quá xinh đẹp, khách hàng tới nơi này ai cũng có sức hấp dẫn riêng. Hơn nữa các cô đều cong, ngoại trừ ở trên mạng, Hồ An Tuyết chưa từng thấy qua nhiều người cong như vậy. Tuy rằng trước mắt Hồ An Tuyết chưa có ý tưởng gì đối với việc tìm bạn gái, nhưng vẫn là rất muốn ngắm gái đẹp nhiều một chút. Bỗng nhiên, dường như Hồ An Tuyết thấy được một người quen mắt, cô gái mặc âu phục màu hồng nhạt đang đứng ở lầu hai cùng nhân viên công tác là…
Sao chị dâu lại ở đây?
Chị đến để tiêu tiền hay là...
Hồ An Tuyết không muốn nghĩ sai lệch về Hàng Ảnh, nhưng nếu là đến để tiêu tiền, vậy tại sao cô và những nhân viên kia lại quen thuộc như vậy?
Trong chốc lát, chị đã bắt chuyện với vài nhân viên công tác, hơn nữa thoạt nhìn rất quen thuộc. Chẳng lẽ chị là khách quen ở đây? Vậy không phải chị đến đây để ngủ với phụ nữ sao? Chị là gái cong à? Kết hôn với anh trai cô? Anh trai cô, hôn nhân hợp đồng? Vậy anh trai cô cũng cong? Nhưng Hồ An Tuyết cảm thấy, dáng vẻ kia của anh trai cô cũng không giống cong, vậy anh cô là chồng chung của chị dâu?
Lượng tin tức này có hơi nhiều, trong khoảng thời gian ngắn đầu của Hồ An Tuyết nhét đầy dấu chấm hỏi, còn không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, Hàng Ảnh đã đi xuống lầu dưới, tuy rằng Hồ An Tuyết ngồi ở một vị trí không bắt mắt trong lầu một, nhưng tầm nhìn của cầu thang rất rộng, vẫn có thể bị phát hiện rất dễ dàng.
Theo bản năng cô lập tức nghiêng người, muốn né tránh tầm mắt của Hàng Ảnh, vừa vặn có mấy người từ chỗ gần cô đi ngang qua che lại cho cô, chờ cô phục hồi tinh thần lại, Hàng Ảnh đã biến mất ở trong tầm mắt. Một tiếng đồng hồ sau, Hồ An Tuyết nhận được điện thoại báo bình an đúng hẹn của Tôn Tuyền, cô yên tâm rời đi.
Trên đường trở về đầu óc cô vẫn rất hỗn loạn, cô suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định quên đi chuyện này.
Bất luận Hàng Ảnh và Hồ An Phong có mối quan hệ gì, kỳ thật cũng không hề liên quan tới cô, cô chỉ cần làm một cô em chồng không có cảm giác tồn tại là được rồi, đợi thêm khoảng thời gian nữa, chờ cô có tiền rời khỏi nơi này, lập tức không còn liên quan với bọn họ nữa.
Sau khi nhập mật mã mở cửa, ánh sáng dịu dàng trong phòng khách tỏa ra trong nháy mắt, Hàng Ảnh đang ngồi trên sô pha xem phim, không bật đèn chính, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ bên cạnh sô pha.
⬅ Trước Tiếp ➡