Hồ An Tuyết vốn không cảm thấy thẹn thùng, nhưng lời nói của cô gái mặc quần áo cổ trang, hơn nữa nghĩ đến tác dụng của chỗ này, mặt của cô bỗng nhiên bốc cháy lên. Bên trong khách sạn cổ kính càng làm người ta kinh diễm hơn so với bên ngoài, nhân viên phục vụ quả thật đều là các cô gái, đều mặc quần áo cổ đại, triều đại nào cũng có, đa số là quần áo cổ đại thời Hán, dung mạo của các cô gái cũng đều rất đẹp.
Hồ An Tuyết cùng Tôn Tuyền tìm được một chỗ ngồi xuống, cô gái giống tú bà thanh lâu vừa rồi lập tức đi theo, đưa hai cái máy tính bảng ra, Hồ An Tuyết khoát tay áo "Tôi không... Đưa cho cô ấy là được."
Tôn Tuyền lập tức cầm máy tính bảng, dáng vẻ rất có hứng thú, Hồ An Tuyết nhìn ánh mắt của cô ấy sáng ngời, sau đó rất nhanh đỏ mặt tới tận mang tai. Hồ An Tuyết nhất thời rất tò mò, bên trong đến tột cùng là nội dung như thế nào, có thể làm cho người mặt dày như Tôn Tuyền mặt đỏ tới mang tai một cách nhanh chóng như vậy?
Rất nhanh, Tôn Tuyền cười toe toét đi lên lầu.
Hồ An Tuyết cầm di động, nhất thời có hơi khẩn trương. Cô vẫn cảm thấy nơi này rất nguy hiểm, trước khi tới đây cô và Tôn Tuyền đã giao hẹn với nhau, nếu như một tiếng sau Tôn Tuyền không đi ra, Hồ An Tuyết lập tức báo cảnh sát.
Rất nhanh sắp hết một tiếng, trong tay Hồ An Tuyết siết chặt điện thoại di động, trên màn hình đang hiện giao diện báo cảnh sát, chỉ cần cô ấn một cái, điện thoại sẽ gọi.
Hồ An Tuyết khẩn trương tới mức đổ mồ hôi, còn có ba mươi giây.
“Reng reng reng”
Điện thoại di động của Hồ An Tuyết rung động, là Tôn Tuyền gọi tới, Hồ An Tuyết lập tức bắt máy "A lô "
“Ưm… Tuyết Tuyết, a… cậu về nhà đi, không cần lo lắng, tớ... ưm dự định tối nay ngủ ở đây."
Giọng nói của Tôn Tuyền dường như có gì đó sai sai, nhưng không phải là điện thoại cầu cứu như trong tưởng tượng của Hồ An Tuyết, mà là…
"Nhưng mà…”
“Tuyền Tuyền em không ngoan nha rõ ràng em bảo chỉ nói chuyện mười giây thôi mà?”
Trong điện thoại truyền ra giọng nói của một người phụ nữ khác, cách ống nghe Hồ An Tuyết cũng cảm thấy quyến rũ tận xương.
“A vậy thôi nha, bái... ưm... bai... "
Tiếng rên ɾỉ vừa kết thúc, Tôn Tuyền đã cúp điện thoại.
Có thể nghe ra được, Tôn Tuyền rất hưởng thụ, dù Hồ An Tuyết vẫn còn chút không yên lòng, tuy nhiên, Tôn Tuyền không phải kẻ ngốc, hẳn là... không có sao đâu nhỉ.
Những âm thanh vừa mới vang lên trong điện thoại khiến Hồ An Tuyết nghe xong khó chịu hết cả người, cô cúp điện thoại, lại nhìn nhân viên phục vụ xinh đẹp trong khách sạn, bỗng nhiên không thể nhìn gái thẳnga, cô đỏ mặt chạy ra ngoài.
Lúc Hồ An Tuyết về đến nhà đã là hai giờ rưỡi sáng, cô rón rén mở cửa, lại phát hiện phòng khách sáng trưng, dường như Hàng Ảnh cũng vừa về đến nhà, đang đứng trong phòng khách uống nước, trên người còn mặc âu phục trắng thường dùng để mặc ra ngoài. Hồ An Tuyết ngoan ngoãn kêu một tiếng "Chị dâu."
Hàng Ảnh ai da một tiếng, sau đó nhìn Hồ An Tuyết đang thay giày nói "Tiểu Tuyết, sao mặt em lại đỏ như vậy?"
Hồ An Tuyết sờ sờ mặt, "Có sao?" Tế bào toàn thân của cô lập tức khẩn trương, "Không có, chắc là do, chắc là do trên xe quá nóng."
Nói xong, Hồ An Tuyết chạy như bay trốn về phòng ngủ.
Hàng Ảnh bưng ly nước, tựa vào tường, nhìn phòng ngủ của Hồ An Tuyết mà lâm vào trầm tư.
Ngày hôm sau, lúc đi làm, cả ngày Hồ An Tuyết đều không yên lòng được, cô vẫn luôn chờ tin tức của Tôn Tuyền, mãi cho đến gần giữa trưa, Tôn Tuyền mới trả lời cô, là một tin nhắn thoại.