Hôm nay Hàng Ảnh mặc một chiếc váy màu trắng, ánh sáng màu vàng sậm chiếu lên cơ thể chị khiến cả người chị vô cùng dịu dàng hòa nhã.
“Về rồi à, vừa tăng ca xong?”
Tay Hàng Ảnh chống lên cằm, đôi môi hồng nhuận hơi giương lên nhìn Hồ An Tuyết, hỏi.
Trong lòng Hồ An Tuyết vốn còn lo lắng đến tột cùng đêm nay Hàng Ảnh có nhìn thấy mình hay không, thấy Hàng Ảnh hỏi như vậy, nhất thời yên lòng "Vâng, vừa tan ca."
Hồ An Tuyết vốn định chạy như bay về phòng ngủ, không bao giờ đi ra nữa. Nhưng trong nháy mắt khi cô mở cửa, Hàng Ảnh lại gọi cô lại "Tiểu Tuyết, xem phim với chị một lát được không? Một mình chị xem có hơi sợ."
Hồ An Tuyết "Là phim kinh dị sao?"
Hàng Ảnh "Không phải, là phim huyền nghi , nhưng có hơi đáng sợ."
Huyền nghi Huyền nghi là truyện ngôn tình có yếu tố ly kỳ bí ẩn nhiều hơn chứ không phải trinh thám. Việc đưa các yếu tố vụ án bí ẩn và quá trình phá án trở thành mạch truyện quan trọng trong tiểu thuyết ngôn tình cũng không còn xa lạ với các tác giả Trung Quốc.
"Được."
Hồ An Tuyết thoáng do dự một hồi, sau cùng vẫn đồng ý, sau khi thay quần áo ở nhà, cô ngồi xuống bên cạnh Hàng Ảnh.
Mỗi khi Hồ An Tuyết đối mặt với Hàng Ảnh vốn đã khẩn trương, dễ dàng suy nghĩ nhiều, bây giờ càng khẩn trương suy nghĩ nhiều hơn, mà Hàng Ảnh hết lần này tới lần khác còn chủ động tới gần cô.
“Mệt không?” Nói xong, Hàng Ảnh đặt tay lên hai vai Hồ An Tuyết.
Hồ An Tuyết bị dọa đến cả người run lên, "Không mệt, không có sao đâu, không cần đâu, chị dâu."
Hàng Ảnh "Không sao, chị xoa bóp cho em, kỹ thuật của chị rất tốt, coi như là vì cảm ơn em đã khuya như vậy còn xem phim với chị."
Kỹ thuật... Rất tốt...
Trong đầu Hồ An Tuyết bỗng nhiên nhớ tới giọng nói của Tôn Tuyền.
"Cậu không biết đâu, chị gái mà tớ chọn tối hôm qua lớn lên xinh đẹp không biết bao nhiêu đâu, kỹ thuật cũng tốt ơi là tốt ”
Không được, chị là chị dâu của chính mình, không thể suy nghĩ lệch lạc
Không thể không nói, động tác mát xa của Hàng Ảnh thật sự rất tốt, bả vai Hồ An Tuyết vốn có chút đau nhức mấy ngày nay nhưng bây giờ lại đỡ hơn rất nhiều. Tuy rằng rất thoải mái, nhưng cô vẫn có chút sợ hãi, rất nhanh lập tức rút cơ thể ra nói được rồi.
“Mới có một chút mà được cái gì.”
Hàng Ảnh dời chân ra khỏi sô pha, ngồi dậy, “Lại đây, em nằm sấp xuống, chị giúp em xoa bóp cho thật tốt. "
Hồ An Tuyết " Không cần đâu, chị dâu, chúng ta vẫn là ngồi yên xem phim đi.”
Hàng Ảnh " Một bên xem phim, một bên xoa bóp, không có gì đáng ngại.”
Lỗ tai của Hồ An Tuyết vốn rất mềm, nghe Hàng Ảnh nói như vậy, một câu từ chối cũng nói không nên lời.
Hàng Ảnh "Cởi giày, nằm sấp người lại."
Tư thế này thật xấu hổ, đáy lòng Hồ An Tuyết có chút hối hận, nhưng vẫn phải kiên trì nằm sấp xuống.
Trước tiên, Hàng Ảnh vén mái tóc bên cạnh, tiếp theo lại xoa bóp bả vai cho cô, tay của chị ấn từ bả vai của Hồ An Tuyết đến sau lưng, lại từ sau lưng chuyển qua bên hông của cô, cứ như vậy tới tới lui lui nhẹ nhàng ấn, lực đạo không lớn không nhỏ rất vừa vặn, rất thoải mái, rất thư thả.
Nhưng quần áo ở nhà rất mỏng, Hồ An Tuyết có thể tinh tường cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay Hàng Ảnh, cơ thể của cô mẫn cảm với mỗi lần chạm vào của Hàng Ảnh, khiến cô luôn phải run rẩy, vì thế lần mát xa này đối với cô mà nói vừa thoải mái vừa tra tấn.
“Thoải mái không? "
Giọng nói mê hoặc của Hàng Ảnh bỗng nhiên vang lên bên tai Hồ An Tuyết, cảm nhận được hơi thở ấm áp gần trong gang tấc, cả người Hồ An Tuyết chấn động, cô cảm thấy vô cùng may mắn vì toàn bộ quá trình mình đều chôn mặt ở trong cánh tay, bằng không lúc này gương mặt nóng rực của cô sẽ bại lộ trong đáy mắt Hàng Ảnh.