Trần Cừu An thấy biểu cảm trên mặt cô, cười nói: “Bảo bối, để lại dấu bàn tay trên người anh, em là người đầu tiên đó.”
Đã vô số lần anh phá lệ vì cô, hao tốn biết bao công sức, nhưng tính là gì so với cô chứ?
Tình yêu, chính là dung túng cho đối phương ngang ngược.
Chu Phác Ngọc trừng mắt liếc xéo anh một cái, vừa rồi cô bị kích động đến nỗi chảy nước mắt, đôi mắt ửng đỏ, tóc còn nhỏ nước, thoạt nhìn cực kỳ tội nghiệp.
---
nụ hôn đầu
Trần Cừu An thở dài, ôm cô vào lòng: “Phác Ngọc, chưa bao giờ anh hỏi em có vui vẻ không, là bởi vì anh tin tưởng bản thân, cũng tin tưởng em, quan hệ giữa hai chúng ta chỉ có anh và em, em hiểu không?”
Từ Đông Sơn trở về, Chu Phác Ngọc bắt đầu khép mình lại, cô trốn trong trường học, như một con nhím con khiến anh không biết phải mở miệng sao. Trần Cừu An vẫn còn nhớ khi cô 19 tuổi, bọn họ vừa mới bắt đầu ở bên nhau, anh đã rất ngạc nhiên vì sự trưởng thành sớm của Phác Ngọc, dưới vẻ bề ngoài nhỏ tuổi này là một tâm hồn quá mức thành thục. Người trưởng thành quá sớm sẽ biết tự làm tổn thương bản thân, cô là một viên ngọc thô, cũng là một viên đá cứng.
Hôm sau, Phác Ngọc và Trần Cừu An cùng đi câu cá, họ lái xe đến Đông Hồ.
Tiết trời hôm nay rất đẹp, xung quanh hồ có không ít người, Phác Ngọc dựng một cái ghế dưới tán cây, Trần Cừu An cầm dụng cụ câu cá qua, anh treo mồi câu xong, quăng cần câu xuống hồ liền ngả lưng vào ghế dựa đọc sách.
“Cứ thế là câu được cá?” Phác Ngọc hỏi.
“Câu cá à, nguyện giả thượng câu (1).”
(1) Điển tích Lã Vọng câu cá. Nguồn đọc thêm:https://ndhoangha.wordpress.com/2016/12/16/dien-tich-la-vong-cau-ca/
Chu Phác Ngọc cười: “Anh có phải là Khương Thái Công đâu.”
Trần Cừu An khép sách lại, vươn người sang hôn cô một cái: “Anh không phải Khương Thái Công sao, không phải câu được một con cá ngốc rồi à.”
Anh đang so sánh cô với con cá ngốc. Chu Phác Ngọc véo anh một cái, cô cầm lấy cần câu, một lát sau, cô cảm thấy đầu cần câu nặng nặng, cô đứng dậy thu câu, một con cá nổi lên trên mặt nước.
“Cá!”
Trần Cừu An gỡ con cá vùng vẫy nhảy nhót ra, vứt vào thùng nước.
“Em lợi hại chứ.” Phác Ngọc cười nói.
Cô bỗng nổi lên hứng thú, câu được vài con cá liên tiếp.
Trần Cừu An nhìn thành quả của cô cười nói: “Rất tốt, về sau không cần lo lắng em không nuôi nổi anh nữa rồi.”
“Ông ngoại em rất thích câu cá, hồi nhỏ em thường xuyên đi cùng ông, nhưng trẻ con không thích ngồi yên một chỗ, ông câu cá bên hồ, còn em thì chơi cạnh đó, ông biết rất nhiều loài hoa cỏ lạ, dạy em rất nhiều thứ.”
Phác Ngọc rất ít khi kể chuyện khi còn bé của cô, anh nghe vô cùng nghiêm túc, anh nhận ra cảm xúc của cô đi xuống, cười nói: “Trách không được em câu cá giỏi như vậy, thì ra là do di truyền.”
Chu Phác Ngọc cũng cười: “Mới không phải, tuy ông ngoại em thích câu cá nhưng rất ít khi câu được cá, chỉ đơn giản là giải trí thôi.”