⬅ Trước Tiếp ➡
Anh chạy hai vòng đường đua, Chu Phác Ngọc đi xuống khán đài đứng cạnh hàng rào chắn, anh xuống ngựa đi về phía cô, mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương, Phác Ngọc tiến lên ôm lấy anh.
“Sao vậy?” Trần Cừu An cũng vòng tay ôm cô, Phác Ngọc lắc lắc đầu, kiễng chân lau mồ hôi giúp anh.
Hai người đi vào tòa biệt thự của làng du lịch, Phác Ngọc mở tủ lạnh ra nhìn bên trong đầy đủ mọi nguyên liệu nấu ăn: “Buổi trưa muốn ăn gì?”
Trần Cừu An cũng đi tới, gác cằm lên hõm vai cô: “Gà hầm cốt dừa. (2)”
Chu Phác Ngọc lấy ra hai trái dừa: “Anh biết chọn thật đấy.”
Phác Ngọc đeo tạp dề, xắn tay áo lên, dóc trái dừa lấy thịt, bổ trái dừa lấy nước, cô biết nấu ăn từ khi còn nhỏ, xuống bếp cũng được coi là bày mưu lập kế (3).
(3) 运筹帷幄: Ánh mắt nhanh nhạy, có thể tùy cơ ứng biến, giỏi nắm bắt thời cơ,… ( Nguồn: Baidu)
Trần Cừu An ngồi trên ghế sofa xem TV, thời gian chầm chậm trôi đi, bọn họ giống như một đôi vợ chồng bình thường.
Gà hầm cốt dừa thêm một đĩa rau xào, ăn cơm trưa xong, hai người cùng nhau đi ngủ trưa, Trần Cừu An ôm eo cô, một nụ hôn không mang theo tình dục rơi xuống, cô rất thích thời khắc này, yên bình lại thanh thản.
Buổi chiều, lúc Phác Ngọc tỉnh lại, Trần Cừu An không biết đã đi đâu, cô ngồi trong phòng gọi anh, tiếng đáp lại truyền ra từ sau nhà.
Cô kéo cửa sổ sát đất ra, Trần Cừu An đang bơi lội, anh bơi một vòng qua đây, vẩy nước lên thành bể bơi, lau mặt một phen: “Nghịch nước không?”
“Không nghịch.” Cô từ chối thẳng thừng.
Trần Cừu An nói: “Em lấy khăn tắm giùm anh.”
Phác Ngọc thấy trên ghế có khăn tắm, cầm lấy đi tới bên cạnh bể bơi.
“Lau mặt giúp anh.”
Tật xấu gì vậy?
Phác Ngọc vẫn ngồi xổm xuống, chuẩn bị lau giúp anh, Trần Cừu An bỗng cười xấu xa, một tay ôm cả người cô xuống nước, Phác Ngọc trở tay không kịp, sặc vài ngụm.
Trần Cừu An cười thoả thích, Chu Phác Ngọc đen mặt, dìm anh vào trong làn nước, Trần Cừu An kéo cô đến giữa hồ bơi, Phác Ngọc giãy giụa muốn lên bờ, Trần Cừu An người này xấu xa bưng mặt cô lên rồi hôn.
Phác Ngọc bị bắt hôn một lúc, không địch lại nổi cái phổi cứng như thép này, vùng vẫy mãi mới hít thở được, cô đứng thẳng, thở phì phò hổn hển, Trần Cừu An cố tình còn muốn tiến lên chắn trước người cô, Phác Ngọc ra tay tàn nhẫn đánh anh một cái thật đau, xoay người trèo lên bờ.
Cô thay bộ đồ ướt sũng ra, Trần Cừu An cũng đi vào theo.
“Cút ngay.” Chu Phác Ngọc nói.
“Không cút.” Trần Cừu An giả bộ đáng thương: “Em xem xem có phải lưng anh đỏ lên rồi không.”
“Đáng đời anh.”
======= tiểu thuyết hay ====== Đọc Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình khiến con người trở nên khôn ngoan hơn.Lợi ích đầu tiên của việc đọc Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình tất nhiên là để nâng cao kiến thức. Nếu bạn không muốn sống như kiểu "ếch ngồi đáy giếng", thì bạn phải thu nạp thêm những kiến thức từ thế giới bên ngoài. =======Truyện Ngôn Tình Tổng Tài ====
Nói thì nói vậy, Chu Phác Ngọc vẫn nhìn nhìn lưng anh, có một vết bàn tay đỏ ửng.

⬅ Trước Tiếp ➡