Cô nhớ khi còn bé trong nhà có rất nhiều người ra ra vào vào, đôi lúc ông ngoại lười ứng phó liền lặng lẽ dẫn cô ra ngoài, có khi bọn họ đi dạo phố, có khi đi câu cá, ông ngoại sẽ mua cho cô rất nhiều kẹo mạch nha mà ngày thường không được ăn, lấy một que tre khuấy vào trong nước đường, cho vào miệng là vị ngọt ngập tràn khoang miệng.
Tới giữa trưa, hai người rời đi, Phác Ngọc thả cá lại trong hồ. Bọn họ phải đi lên chùa Hương Tích trên núi ăn cơm chay.
Phiến đá xanh trải dọc đường đi, hai người nắm tay nhau cùng đi lên núi, núi rừng râm ran tiếng chim hót, chùa Hương Tích nằm ở lưng chừng núi, mây mù lượn lờ bao quanh. Hèn gì người xuất gia đều muốn lên núi tu hành, thực sự có cảm giác cưỡi mây đạp gió.
Hai người vào cửa chùa, một vị sư dẫn bọn họ đi đến Ngũ Quan Đường (2), món canh củ cải trắng ở đây cực kỳ ngon miệng.
(2) 五观堂: Chỗ người xuất gia ăn cơm.
Trong chùa có một cây trắc bá (3) cao chọc trời, Phác Ngọc đứng ngắm những thẻ đồng treo dưới tàng cây.
Trần Cừu An đi tới: “Cái cây này đã sống được mấy trăm trăm rồi.”
Phác Ngọc nói: “Cây trắc bá có thể sống mấy trăm năm, nhưng dựa theo gốc cây thì nó chỉ đang ở độ tuổi thành niên.”
Trần Cừu An cười nói: “Hồi còn bé xíu anh đến chùa Hương Tích, trụ trì nói anh rất có tuệ căn (4), anh xem, em càng có tuệ căn hơn anh.”
(4) 慧根: ý chỉ lĩnh ngộ được chân lý nhà Phật, ý chỉ sự thông minh.
“Nói không chừng đời trước em là tăng nhân đó.”
Anh nghịch lọn tóc dài của cô: “Nói không chừng anh là cây trắc bá đấy.”
Anh làm cây trắc bá, nhìn tiểu hòa thượng dần lớn lên, tránh mưa dưới tàng cây này, trăm năm sau lại thành xá lị (5), như vậy cũng là trọn đời trọn kiếp.
(5) 舍利 ( Xá lị hay xá lợi): là những hạt nhỏ có dạng viên tròn hình thành sau khi thi thể được hỏa táng hoặc thân cốt sau khi chết của các vị cao tăng Phật giáo.
Từ hòn đảo trở về cảnh xuân thực sự đẹp, Phác Ngọc và Trần Nguyệt ở trong một căn biệt thự, Trần Nguyệt là người có tính cách hoạt bát, kêu gọi bạn bè tới dưới lầu chơi mạt chược, Chu Phác Ngọc không hiểu trò này, trốn lên ban công lầu hai đọc sách.
======= tiểu thuyết hay ====== Nhưng không phải ai cũng có cơ hội đi du lịch hàng ngàn dặm đường. Vì vậy may mà có Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình, có thể giúp họ ở một chỗ cố định vẫn có thể hiểu thêm về thế giới. =======Truyện Ngôn Tình Tổng Tài ==== Có thể nói rằng, đọc Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình chính là cách tiếp thu kiến thức thuận tiện và hiệu quả nhất.
Trần Cừu An vào cửa, Trần Nguyệt thấy anh liền hô: "Nhị ca!"
Trần Cừu An xếp thứ hai trong nhà, anh em trong Trần gia đều gọi anh là Nhị ca.
Bọn tiểu bối sôi nổi chào hỏi, Trần Cừu An dập tắt điếu thuốc, khẽ gật đầu.
"Nhị ca, tới đây chơi hai ván không." Người trên bàn hỏi anh.
Trần Cừu An nói: "Anh không chơi, mấy đứa chơi vui vẻ."
Anh nhìn quanh phòng khách, ngồi một lát, nhấc chân lên lầu, lầu hai không giống lầu một, im ắng, gió biển thổi bay tấm rèm cửa ngoài ban công, anh đi qua.