⬅ Trước Tiếp ➡
Phác Ngọc nói: "Thành tích của cậu không tệ, chắc chắn không thành vấn đề."
Nghe cô nói xong, Lý Nghiêu ngượng ngùng cười cười.
Thứ sáu, Phác Ngọc trở về biệt thự Tây Sơn, cô tắm rồi ngủ một giấc đến buổi chiều, trong lúc ngủ chỉ cảm thấy ướt ướt, mở mắt ra, Trần Cừu An đang chôn ở cần cổ cô hôn, Chu Phác Ngọc đẩy anh, anh lại càng mạnh tay, một bàn tay di chuyển xuống dưới, váy ngủ của Chu Phác Ngọc rất thuận tiện cho anh làm loạn, anh vươn một ngón tay ra, khảy nụ hoa.
Chu Phác Ngọc cũng không che giấu dục vọng, đầu gối cọ cọ bụng dưới của anh, Trần Cừu An cởi váy của cô ra, lật người cô lại đè dưới thân, một tay anh đỡ eo cô, đưa gậy thịt đang dâng trào đến dưới thân cô.
"Anh làm nhẹ chút." Chu Phác Ngọc hít vào một hơi.
"Nhẹ?" Trần Cừu An nói bên tai cô: "Chu Phác Ngọc, em giỏi lắm."
Dứt lời, lại là một cái thúc vào thật mạnh, giờ phút này Phác Ngọc sao dám làm trái ý anh, đành phải tận lực hùa theo, Trần Cừu An tìm được cái điểm kia, ngang ngược cọ xát, Phác Ngọc rên rỉ, anh ở một bên thêm mắm thêm muối: "Bảo bối, phóng đãng thêm một chút, anh sẽ cho em hết."
Anh ôm bờ mông mềm mại của cô, lực va chạm vừa đủ, Phác Ngọc cắn môi, Trần Cừu An gầm nhẹ, khoái cảm từ dưới bụng lan ra toàn thân.
Cảnh xuân qua đi, Chu Phác Ngọc phục hồi tinh thần, đỡ eo đứng dậy, nhặt gối lên nện vào mặt Trần Cừu An, sau đó đi vào phòng tắm tắm rửa.
Chu Phác Ngọc tắm rửa xong đi ra, Trần Cừu An đang hút thuốc trên giường, cô chỉ mặc bộ áo tắm dài, đi đến trước bàn trang điểm, cởi áo tắm, cơ thể trắng nõn mịn màng, toàn thân cô không chỗ nào không đẹp, cổ thon dài, bầu ngực tròn trịa, cô dẫm một chân lên ghế, hai chân thon dài thẳng tắp.
Trần Cừu An thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, dập tàn thuốc, gió cuốn bay rèm cửa sổ, cô vội liếc anh một cái.
Cô đẹp như sớm ban mai, cũng là ngôi sao làm anh mê muội.
Cuối tuần, vốn Chu Phác Ngọc muốn ngủ một giấc đến tận chiều tối, Trần Cừu An lại khua cô dậy, muốn mang cô đi ra ngoài chơi. Cô mặc áo len trễ vai màu xanh ngọc, ngồi trên ghế lái phụ ngáp liên tục, còn Trần Cừu An thì lại là tinh thần phấn chấn.
Xe chạy đến trại nuôi ngựa vùng ngoại thành, nhân viên phục vụ đi đỗ xe, hai người đi bộ thêm một đoạn, từ xa đã có thể nhìn thấy trường đua rộng mênh mông, Phác Ngọc ngồi trên khán đài, nhân viên trại nuôi ngựa dắt ngựa qua đây, Trần Cừu An lên ngựa, nở nụ cười với cô.
Gió thổi tung áo sơ mi của anh, cô nghe thấy tiếng vó ngựa, ngay sau đó nhìn anh đi xa dần.
Rong ngựa gió xuân lòng đắc ý (1). Trần Cừu An lúc nào cũng đắc ý, nhưng anh có vốn liếng để đắc ý, gia thế không tầm thường, vẻ ngoài xuất sắc, năng lực xuất chúng. Luôn nói trời cao công bằng, hóa ra cũng có thiên vị.
(1) 春风得意马蹄疾: Rong ngựa gió xuân lòng đắc ý ( Đăng Khoa Hậu – Bản dịch của Lâm Trung Phú.)

⬅ Trước Tiếp ➡