⬅ Trước Tiếp ➡
"Bày đặt khoa trương như thể kết hôn lần đầu vậy."
"Ai bảo không phải chứ, cũng là có thủ đoạn..."
Phác Ngọc rời khỏi toilet, không có cảm xúc gì, người ta nói không sai, mẹ cô, Tống Từ vốn dĩ có đủ bản lĩnh, đủ thủ đoạn.
Buổi tối mở tiệc trên bãi biển, Trần Uyên còn có một cô con gái, con trai lớn Trần Cẩn, con gái Trần Du, Phác Ngọc không có chủ đề gì để nói cùng bọn họ, một đám người trẻ tuổi tụ tập, quen biết đương nhiên sẽ nhập hội, cô thì không thân với ai, biết điều lặng lẽ rời đi.
Chu Phác Ngọc lại đi tới khu vực ban sáng, mực nước biển dâng cao, cô muốn giẫm cát, hất một cái, giày văng lên trời, không biết bị ném đi đâu. Cô đứng trên bờ, sóng biển đánh tới ướt nhẹp làn váy của cô.
"Tiểu thư."
Chu Phác Ngọc ngạc nhiên xoay người, một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn đứng cách đó không xa, trên tay cầm một chiếc giày.
Liếc mắt một cái, đây là lần đầu tiên Chu Phác Ngọc nhìn thấy Trần Cừu An.
Truyện cổ tích ngày xửa ngày xửa kể rằng, chàng trai tuấn tú dụ dỗ mỹ nhân ngư thơ ngây lên bờ, nàng dùng đuôi cá mỹ lệ đổi lấy có thể sánh đôi bên chàng trai.
Thì ra, đây cũng là tiến hóa.
Trần Cừu An trở lại biệt thư Tây Sơn, vừa vào cửa liền thấy Chu Phác Ngọc đang ngồi trên thảm, một chân vắt chéo lắc lư, không biết đang viết hay vẽ cái gì mà không hề nhận ra anh đã về.
Anh cố ý khụ khụ, Chu Phác Ngọc mới chậm rãi ngẩng đầu, sau đó không nói một lời lại cúi đầu chơi đùa thứ trong tay.
“Em không thấy anh à.” Trần Cừu An đi qua ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh to đùng đùng như con quái vật ấy, không thấy mới là lạ, em đang bận, anh đừng làm phiền em.” Chu Phác Ngọc tiếp tục tô vẽ trên giá vẽ.
Trần Cừu An khựng lại, lòng bị đả kích nặng nề, rút bản vẽ trong tay cô vứt lên ghế sofa, dùng một tay bế xốc cô lên.
“Ấy, bài tập của em.”
Trần Cừu An bật cười bên tai cô: “Bảo bối, anh cũng phải làm bài tập.”
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Đọc Truyện Ngôn Tình rồi bạn sẽ biết vì sao khi cháy xăng thì không nên dập lửa bằng nước, hay không nên lên tiếng, xen vào chuyện của người ta dù bản thân có ý tốt muốn giúp đỡ,…. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Tiết trời tháng Tư, Chu Phác Ngọc mặc áo ngủ tay lỡ, anh tung cô xuống giường, ngay sau đó đè người lên, vừa hôn cô vừa luồn tay vào áo ngủ rộng thùng thình của cô, một tay anh cởi nội y, vuốt ve bộ tuyết mềm mại, Chu Phác Ngọc thở dốc khe khẽ, vòng tay ôm cổ anh, vùi sâu mặt vào hõm vai anh.
Lực tay của Trần Cừu An hơi mạnh, Chu Phác Ngọc liền cắn một cái lên cổ anh. Anh nâng mông cô lên làm cho hai người càng thêm thân mật, Chu Phác Ngọc nhấc chân ngoắc lấy eo anh, mọi chuyện về tình dục đều là Trần Cừu An dạy cho cô. Cô cắn vành tai anh, gặm nhấm.

⬅ Trước Tiếp ➡