Trần Cừu An cởi đồ của cô ra, đầu ngón tay vân vê tiểu hạch, Phác Ngọc kẹp tay anh, cong thân mình nâng một bên ngực đến bên miệng anh, Trần Cừu An chen hai ngón tay đi vào, Phác Ngọc kẹp càng chặt, run rẩy hai cái, Trần Cừu An nhận thấy cô đã đủ ướt, ngồi dậy cởi áo, cầm tay cô cởi thắt lưng của anh ra, anh tiến vào vô cùng thuận lợi, Phác Ngọc lên xuống theo anh, không biết đụng vào đâu, các cánh hoa co rụt lại. Trần Cừu An vỗ lưng cô: “Bảo bối, em thả lỏng chút.”
Cô có thể khống chế sao? Phác Ngọc có ý xấu muốn anh tiết ra, Trần Cừu An vừa cử động, hoa huyệt chật hẹp liền mút lấy, Phác Ngọc đạt cao trào, Trần Cừu An khẽ rên hai tiếng bên tai cô rồi cũng phun ra tinh dịch.
Phác Ngọc mệt lả nằm trên giường, sau khi Trần Cừu An ôm cô đi tắm rửa, Phác Ngọc vùi trong ngực anh, hai người trò chuyện.
“Chiều mai em có tiết học.”
“Anh đưa em đi.”
Phác Ngọc nhìn ánh trăng treo lơ lửng trên ngọn cây ngoài cửa sổ: “Trần Cừu An.”
“Hửm?”
“Lại đến tháng tư rồi.”
Lại đến tháng tư, đây là tháng tư thứ ba bọn họ cùng nhau vượt qua, Trần Cừu An cong eo tì lên trán cô.
“Đúng vậy, bảo bối ngủ ngon.”
Phác Ngọc nghe lời nhắm mắt lại, Trần Cừu An hôn lên khuôn mặt cô.
Chu Phác Ngọc và Trần Cừu An ở bên nhau hai năm, anh và Trần Uyên, dượng của Phác Ngọc là họ hàng cực xa nhưng có nhiều mối làm ăn chung, nếu không phải buổi hôn lễ kia, chỉ sợ nửa đời còn lại hai người cũng chẳng dính dáng gì đến nhau.
Buổi chiều, Trần Cừu An đưa Phác Ngọc đi học, cô học ngành thiết kế, năm nay đã là năm 4, việc học nhẹ nhàng nhưng áp lực tốt nghiệp lại rất lớn, theo lệ thường xe dừng ở cửa hông, Phác Ngọc tặng anh một cái hôn xem như là tiền đi xe, tài xế được một tấc lại muốn tiến thêm một thước kéo cô về hôn một nụ hôn sâu.
“Buổi tối sẽ đón em đi ăn cơm.”
“Ừm.”
Trần Cừu An nhìn cô đi vào cổng trường mới khởi động xe, Phác Ngọc cắp cặp sách không chút hoang mang đi về giảng đường, đại học năm bốn không bắt buộc phải ở ký túc xá, Trần Cừu An hợp lẽ đón người về chung cư.
“Phác Ngọc, đằng này!” Bạn cùng phòng Lý Nghiêu vẫy tay về phía cô.
---
Phác Ngọc .
Chu Phác Ngọc ngồi xuống bên cạnh bạn cùng phòng, cô không phải là người niềm nở nhiệt tình nhưng hòa nhã với mọi người xung quanh vẫn có, vậy nên ở chung với các bạn học khác không quá khó khăn.
“Ngày mai có một công ty tới trường học mở cuộc tuyển dụng, cậu có đi không?”
Phác Ngọc nghĩ nghĩ: “Tớ không đi được, mai tớ có việc rồi.”
Chương trình học đến 6 giờ, Phác Ngọc và bạn cùng phòng vừa đi vừa bắt chuyện, theo đường cũ về lại cửa hông, tài xế đón cô đến một nhà hàng Việt (*), nhân viên phục vụ dẫn cô tới chỗ ngồi, không biết Trần Cừu An gọi điện thoại cho ai, vốn đang nhíu mi, lúc thấy cô mới hơi giãn ra. Chu Phác Ngọc ngồi đối diện anh, nâng cằm nhìn anh.
(*) 粤 ( Việt): Miền Nam Trung Quốc, hai tỉnh Quảng Đông & Quảng Tây.