Ôn Từ cũng có cảm giác này, thực sự là quá xấu hổ, cô chỉ có thể nhận lấy áo khoác của anh để mặc lên người.
Áo khoác của anh rất rộng, dễ dàng bao phủ toàn bộ cơ thể nhỏ nhắn của cô, bên trong còn mang theo hơi ấm trên người anh.
Ôn Từ kéo chặt áo khoác vào người, bọc bản thân mình kín mít, cuối cùng cũng cảm thấy an toàn hơn chút.
"Tôi đã nói rồi, bảo em đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa."
"Làm sao tôi biết được anh cũng xuất hiện ở đây, nếu tôi biết trước..."
"Nếu biết trước thì em sẽ không đến à?"
Ôn Từ cắn chặt răng, bướng bỉnh nói "Tôi kiếm tiền của tôi, ai thèm quan tâm anh có ở đây hay không."
"Vì kiếm tiềm mà em có thể làm tất cả à?" Phó Tư Bạch nhìn cô, bực bội nói "Nếu đã như vậy thì vòng vo làm gì? Theo tôi một đêm, tôi cho em tiền."
Hốc mắt Ôn Từ lập tức đỏ bừng lên.
Đúng là ức hiếp con người ta quá đáng
Cái tên họ Phó này thật sự ức hiếp con người ta quá đáng
Cô nổi giận đùng đùng lại định đánh anh, nhưng tay vừa giơ lên đã bị Phó Tư Bạch nắm chặt lấy "Em nghiện đánh người rồi à?"
Nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, cô bướng bỉnh trừng mắt nhìn anh, sống chết cắn chặt môi.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì có lẽ Phó Tư Bạch đã chết hàng trăm lần rồi.
Nhìn dáng vẻ của cô lúc này lại khiến anh nghĩ đến trước kia...
Trước kia cô gái ấy kiêu ngạo đến mức nào, nhìn cô như đóa hoa hướng dương mặc sức nghênh đón ánh nắng mặt trời để sinh trưởng.
Cô vừa mỉm cười là cả màn đêm tăm tối của anh bỗng chốc sáng bừng lên.
Còn bây giờ... anh lại khiến cô bật khóc.
Tim... như bị ai đó dùng dao găm vào.
......
Trong phòng thay đồ, Ôn Từ thay quần áo, cẩn thận gấp áo khoác của Phó Tư Bạch thật gọn gàng rồi bỏ vào trong túi.
Xong xuôi ra ngoài, người quản lý đến tìm cô, nói với cô bằng giọng điều đầy khó xử "Ôn Từ à, cô làm tốt lắm, mới đi làm ngày đầu tiên mà đã bán được xe rồi, nhưng mà... chỗ chúng tôi chỉ là một ngôi miếu nhỏ, không thể giữ vị Đại Phật là cô ở lại được."
Ôn Từ biết ông ta có ý đuổi khéo, chuyện này cũng chẳng có gì, vốn dĩ cô cũng không định tiếp tục làm công việc này nữa.
Dù đúng là kiếm được rất nhiều tiền, nhưng... nếu để mẹ cô biết chuyện thì hẳn là bà sẽ tức chết mất.
"Quản lý, vậy hôm nay tôi có được nhận tiền lương không?"
"Việc này tất nhiên là có rồi Cô đi theo tôi."
Người quản lý đưa Ôn Từ đến phòng tài chính rồi đưa cho cô một tấm séc "Năm vạn."
"..."
Ôn Từ ngơ hoàn toàn.
Người quản lý thấy vậy thì cất tiếng giải thích "Cậu Phó mua chiếc Martin 2P, 300 vạn, chính là chiếc xe do cô phụ trách đấy."
"Anh ta mua nó sao?"
Sao lại... mua xe mà cứ như chơi trò chơi vậy.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, loại người như anh ta, chẳng phải mấy trăm vạn cũng chỉ như một trò chơi thôi sao?
"Cho nên đây là tiền lương cộng với phần trăm của cô." Người quản lý đưa tấm séc cho cô "Có thể nhìn ra cô cũng đang thiếu tiền, cầm lấy đi."
"Cảm ơn Quản lý."
"Cảm ơn tôi làm gì, nếu muốn cảm ơn thì cảm ơn cái người đã chiếu cố công việc làm ăn của cô ấy, tôi cũng chưa thấy ai mua xe mà sảng khoái như vậy."
"Chẳng lẽ anh ta vì tôi..."
"Không, không, không." Quản lý sợ cô gái hiểu lầm khách hàng đòi hỏi quan hệ tình nhân, định đi tìm Phó Tư Bạch đòi anh trả lại xe nên vội vàng giải thích "Cậu Phó thích chiếc xe này từ lâu rồi, trước kia cũng tới xem thử mấy lần, không liên quan gì đến cô đâu, chỉ là cô vô tình gặp may thôi."
"Ừ." Lúc này cô gái mới yên tâm hơn.
Trong lòng người quản lý thầm cảm thấy may mắn, thậm chí còn có hơi sợ hãi.
Người được cậu Phó coi trọng, làm sao ông ta dám thuê nữa? Ngay cả đàn chị đưa cô đến đây cũng bị mắng một trận.