⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng... cô thật sự không thể làm được những việc này.
Nhìn mấy động tác lẳng lơ, xu nịnh đó... mỗi một tế bào trong cơ thể cô đều đang giãy giụa từ chối.
Không làm được Thật sự không thể làm được
Quản lý thấy cô ngơ ngác đứng trên sân khấu, vừa cứng nhắc vừa vụng về, hơn nữa lúc nào cũng làm như vô tình đưa tay che ngực, khiến cho người ta nhìn mà phát bực.
"Trời trời trời, không làm được thì bảo cô ta đi đi." Người quản lý gọi đàn chị trong câu lạc bộ người mẫu ra "Chưa từng thấy ai ra vẻ như thế."
"Ngày đầu tiên mà, quản lý, bao dung chút đi."
"Tìm ở đâu ra đấy? Vừa nhìn đã biết không phải người trong nghề, thế này sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chúng tôi đấy."
Quản lý còn định trách móc thêm mấy câu thì thấy nhân viên lễ tân đang dẫn vị Thái tử gia của Tập đoàn Phó Thị đi vào sảnh lớn, thế là ông ta vội vàng tiến tới nghênh đón...
"Cậu Phó, lần này cậu muốn mua loại xe nào?"
"Cứ xem đã."
Phó Tư Bạch vừa xuất hiện, tầm mắt của tất cả người mẫu trong hội trường đều đổ dồn về phía này, người nào người nấy đều nhìn anh với ánh mắt vô cùng chờ mong.
Không cần biết là xe hay người được anh nhắm trúng, chỉ cần được vị Thái tử gia này để mắt đến thì đã là vận may cực lớn rồi.
Phó Tư Bạch mặc một chiếc áo khoác màu đen, đường nét gương mặt sắc bén, khí chất lạnh lùng, con ngươi đen láy lười biếng quét một vòng quanh hội trường.
Vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy cái người mà anh không muốn nhìn thấy nhất.
Cô gái mặc bikini màu đen, đáng thương bất lực đứng trên sân khấu, nhìn có vẻ sắp khóc đến nơi rồi.
Trái tim Phó Tư Bạch khi ấy... lập tức trở nên nặng trĩụ
Quản lý nhìn theo ánh mắt của Phó Tư Bạch, vội vàng giới thiệu mẫu xe này "Cậu Phó, đó là chiếc Martin 2P đời mới nhất, cậu có muốn ngồi lên thử cảm giác không?"
"Không cần thử, chiếc xe đó, tôi lấy."
Người quản lý vui mừng quá đỗi, liên tục nói "Được rồi được rồi, tôi đi làm thủ tục cho cậu ngay bây giờ "
Phó Tư Bạch sải chân bước lên sân khấu trưng bày, túm lấy cổ tay cô gái rồi kéo cô ngồi vào trong xe.
Ôn Từ kháng cự theo bản năng, nhưng lúc xoay người lại thì thứ nghênh đón cô lại là đôi mắt đen lạnh lùng của Phó Tư Bạch.
Mơ hồ ẩn chứa cơn giận đang chuẩn bị dậy sóng.
Trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, Ôn Từ bị người đàn ông thô lỗ đẩy vào trong xe, việc xảy ra quá đột ngột khiến cô giật mình định hét ầm lên để phản kháng, nhưng vừa quay đầu lại đã nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Phó Tư Bạch.
Trong ánh mắt đen kịt, mơ hồ ẩn chứa cơn giận đang chuẩn bị dậy sóng.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày nói "Phó Tư Bạch, sao anh lại ở đây..."
Phó Tư Bạch không trả lời mà quả quyết đóng cửa xe lại, ngăn cách tầm mắt của đám đàn ông xung quanh.
Bầu không khí trong xe bỗng chốc trở nên khá ngượng ngùng, Ôn Từ vô thức đan chéo hai tay vào nhau, để chắn trước ngực, cả người co lại ngồi rụt vào góc ghế lái phụ.
"Anh đến xem xe à?"
"Không thì sao? Đến xem em bán thịt à?"
Ôn Từ bị lời nói của anh mạo phạm, cô kéo cửa xe định rời đi, nhưng Phó Tư Bạch không hề khách khí, dứt khoát kéo cô quay lại.
Trọng tâm của cô gái không vững, bị anh kéo một cái thì cả người lảo đảo, ngã phịch vào lòng anh.
Làn da mịn màng trắng nõn trên người cô lộ ra trước mắt anh, tựa như miếng quả ngọt cấm kỵ.
Biết rõ là kịch độc nhưng lại mang vẻ đẹp sặc sỡ đến mê người.
Phó Tư Bạch không dám nhìn vào nơi nào đó, anh vội vàng quay đầu nhìn sang hướng khác, trong lúc vô tình còn để tay đụng phải những chỗ không nên đụng, hơi thở nặng nề, cuối cùng đành phải cởi áo khoác của mình ném lên người cô.
⬅ Trước Tiếp ➡