Đàn chị tiện tay cầm theo một bộ bikini làm bằng vải ren và một bộ thiết kế kiểu dáng thục nữ gợi cảm, cô ta ướm thử vào người Ôn Từ "Ừ, em hợp với kiểu gợi cảm hơn, mặc màu đen đi."
Đầu óc Ôn Từ hơi loạn, cô đẩy bộ bikini do đàn chị đưa tới ra "Đàn chị, xin lỗi, em vừa nghĩ lại rồi, hay là thôi đi ạ."
Nói xong, cô xoay người đi về phía cửa.
"Em nghĩ cho kỹ, một ngày ở đây có thể kiếm tận mấy nghìn, công việc này còn dễ kiếm hơn làm công chúa trong hộp đêm." Đàn chị ung dung nói "Hơn nữa chỉ là lộ chút thịt, cũng đâu phải bán thân, nếu không phải chị thấy người em đẹp, người khác muốn làm còn không đủ tư cách làm kia kìa."
Ôn Từ dừng chân lại, nghĩ đến việc xấu xa mà tên quản lý kia đã làm với mẹ...
Nếu cô không thể mạnh mẽ lên thì cô sẽ chẳng bao giờ có đủ sức mạnh để bảo vệ gia đình của mình.
Thấy cô vẫn còn do dự, đàn chị đi tới, chỉ vào màn hình LCD trên tường "Đừng bảo thủ quá, em nhìn người ta đi diễn Triển lãm Victoria"s Secret kìa, thật ra đây là chuyện rất bình thường."
Cuối cùng Ôn Từ cũng đưa ra quyết định, cô cầm lấy bộ bikini trên tay đàn chị rồi bước vào phòng thay đồ riêng.
Đàn chị nhìn cô đánh giá một lượt với vẻ đầy ý tứ sâu xa.
Đúng là không nhìn lầm người, vóc dáng của cô bé này quả thật được sinh ra để làm người mẫu, nhìn thì có vẻ gầy nhưng không phải gầy theo kiểu bộ xương di động, cũng vì quanh năm thường xuyên tập múa cổ điển nên trên người cô có một sự khỏe khoắn dẻo dai rất dịu dàng.
Hơn nữa giá trị nhan sắc của cô... đúng là cực kỳ xuất sắc.
Đàn chị đeo vào lưng Ôn Từ một đôi cánh ác ma màu đen, nhìn hệt như cánh dơi, sau đó dẫn cô đến sảnh lớn gặp quản lý triển lãm "Quản lý, người hôm nay tôi dẫn đến đây, không tồi nhỉ?"
Quản lý là một người đàn ông trung niên khoảng chừng 40 tuổi, ánh mắt chuyên nghiệp nhìn lướt qua Ôn Từ một cái, từ dáng người cốt tướng đến ngũ quan dung mạo, các phương diện đều có thể nói là tuyệt sắc.
Chỉ là nhìn cô hơi non một chút.
"Cũng được, cô đưa cô ấy đến khu C làm quen đi, dạy cẩn thận vào."
"Được rồi."
Ôn Từ được đưa đến đứng cạnh một chiếc xe sang loại Coupé màu đen, đàn chị bảo cô học cách tạo dáng phong tình lẳng lơ giống như những người mẫu khác.
Cô cũng nghe lời tạo dáng dựa vào cạnh xe, nhưng mọi dáng pose của cô đều quá cứng nhắc, làm thế nào cũng không thể thoải mái được.
Đàn chị liên tục lắc đầu, chỉ tay về phía cô gái đang đứng cạnh một chiếc xe khác "Em học theo cô ấy, xem làm thế nào để thu hút được sự chú ý của khách mời."
Ôn Từ nhìn qua đó, chỉ thấy cô gái kia ngả người nằm trên xe, bên môi nở một nụ cười tự tin, ném ánh mắt mê hồn về phía khách mời.
"..."
Có đánh chết Ôn Từ thì cô cũng không thể làm được những động tác lẳng lơ như thế.
Đàn chị ngán ngẩm lắc đầu "Em nhìn xung quanh đi, nếu không phải vì cuộc sống thì ai lại đi vứt hết sĩ diện để làm loại chuyện này chứ? Nghĩ đến những người công nhân bê gạch trên công trường giữa trời nắng chang chang, sau đó nhìn những người đội mũ hoạt hình đi phát tờ rơi bên ngoài kia đi... có ai dễ dàng hơn ai chứ?"
"Xin lỗi, đàn chị."
"Em xin lỗi chị làm gì, cũng đâu phải chị cần kiếm tiền. "
Đàn chị nói xong thì cũng không dạy cô nữa, tự đi thay bikini để bắt đầu công việc của mình.
Ôn Từ nhìn cô gái đang nằm ngả ngớn trên chiếc xe bên cạnh, thế mà lại bán được một chiếc thật, cô ấy vui đến mức không biết làm thế nào cho phải, thích thú mừng rỡ, nhào tới thân thiết nắm tay khách mời đi ký hợp đồng mua xe.
Nếu có thể bán được xe thì số tiền kiếm được cũng sẽ nhiều hơn mức lương theo giờ rất nhiềụ