⬅ Trước Tiếp ➡
"Mình không sao cả, nếu biết tâm trạng của cậu không tốt thì mình đã không gọi cậu đi cùng rồi." Kiều Tịch Tịch đau lòng nói "Có phải cậu và Phó Tư Bạch từng có khúc mắc với nhau không?"
Hai tay Ôn Từ siết chặt thành nắm đấm, cô nghĩ đến ba mình đang nằm trên giường bệnh, nghĩ đến cuộc sống bạc bẽo của mình hiện giờ...
Không phải từng có khúc mắc, mà là thù hận.
"Nhưng mà... tối nay Phó Tư Bạch cũng bất thường quá, chẳng lẽ là vì hôm nay tổ chức tiệc sinh nhật cho anh ta nên anh ta mới hành thiện tích đức sao?"
Ôn Từ nhìn Kiều Tịch Tịch.
Kiều Tịch Tịch vừa đi vừa nói "Đúng vậy, mình nghe bạn trai mình nói anh ta không phải loại người hiền lành lương thiện gì đâu, cái người lần trước chọc tức anh ta... bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện đó."
"Anh ta nhẫn nhịn cậu thật đấy "
......
Việc xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn đã thất bại, Ôn Từ chỉ có thể cố gắng đi làm, cùng mẹ gánh vác một phần trách nhiệm nặng như núi.
Cô nghe nói câu lạc bộ người mẫu của trường tiếp nhận rất nhiều việc làm thêm bên ngoài, hơn nữa mức lương họ nhận được còn rất cao.
Còn cao hơn nhiều so với tiền lương cô kiếm được khi làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi hoặc tham gia hoạt động của đội cổ vũ, thế là cô quyết định gia nhập câu lạc bộ người mẫu, theo họ đào tạo suốt hơn một tuần.
Quả nhiên trong thời gian đó cô cũng nhận được việc làm thêm bên ngoài, có hai lần phải đến các trung tâm thương mại lớn, mặc sườn xám, đi giày cao gót đứng trước cửa cả ngày, sau đó sẽ nhận được 300 đồng tiền lương.
Mức lương này thực sự rất cao, nhưng cũng thật là ăn đủ khổ.
Gót chân của Ôn Từ bị gót giày cao gót mài đến mức da thịt bong hết ra.
Hôm đó, một đàn chị trong câu lạc bộ người mẫu đã đến tìm Ôn Từ.
Đàn chị quan sát cô một lúc lâu, sau khi nhận thấy các phương diện và điều kiện của cô đều đạt yêu cầu thì mới ra vẻ thần bí nói với cô "Em có muốn tìm một công việc nhẹ nhàng hơn, lại còn kiếm được nhiều tiền hơn không?"
Ôn Từ lập tức cảm thấy vô cùng hứng thú "Việc gì cơ?"
"Cuối tuần có một triển lãm ô tô, em đến đó làm người mẫu, lương 1000 một giờ."
" "
Ôn Từ không khỏi choáng váng "1000, một giờ?"
"Em không nghe nhầm đâu, đây là triển lãm xe hơi cao cấp, giá của mỗi chiếc siêu xe ở đây đều bắt đầu từ hàng trăm nghìn vạn, nếu khu vực do em phụ trách bán được xe ngay tại buổi triển lãm thì có thể được chia phần trăm nữa đó."
"Chỉ làm người mẫu thôi hả?" Ôn Từ vẫn thấy hơi hoài nghi, dù sao thì mức thù lao này cũng thật sự rất mê người.
"Yên tâm, chỉ làm người mẫu thôi." Đôi mắt phượng hẹp dài của đàn chị quét qua người Ôn Từ "Công việc này có yêu cầu cao đối với nhan sắc và thân hình, mấy đứa con gái bình thường trong đội người mẫu, chị nhìn cũng thấy chướng mắt nên không giới thiệu công việc này cho họ, tìm tới tìm lui, cuối cùng cũng chỉ có mình em mới đủ tư cách."
"Vậy... cảm ơn đàn chị, em đi ạ."
"Thế tám giờ sáng mai, gặp nhau ở cửa nam nhé."
Sáng hôm sau, Ôn Từ theo đàn chị đi đến hội trưởng tổ chức triển lãm ô tô.
Trong một showroom cao cấp rộng rãi, những chiếc siêu xe cao cấp với đủ phong cách khác nhau được bày ra trước mặt mọi người, xung quanh mỗi chiếc xe đều có không ít người mẫu mặc bikini vây quanh, phô bày bộ dạng lẳng lơ của mình trước mắt khách mời đến tham dự triển lãm nhằm thu hút sự chú ý của họ.
"..." Cuối cùng Ôn Từ cũng hiểu được vì sao mức lương bọn họ nhận được lại lên đến bốn con số mỗi giờ.
Móc treo quần áo trong khu vực chờ có rất nhiều mẫu áo tắm, nhưng nhìn lướt qua một lượt thì hầu như tất cả đều là bikini.
⬅ Trước Tiếp ➡