Khóe miệng Phó Tư Bạch khẽ nhếch lên, nở nụ cười lạnh, anh bẻ khớp xương, phát ra mấy tiếng cạch cạch.
Ở đây có rất nhiều cô gái đều đưa tay bịt mắt lại, không ai dám nhìn cảnh tượng kinh khủng đó, cũng có không ít chàng trai đã tức lắm rồi, lúc này chỉ muốn nhìn thấy Phó Tư Bạch dạy dỗ cô gái này một trận.
Cả người Ôn Từ run lên, lấy hết dũng khí để chờ đợi cái tát đầy giận dữ của Phó Tư Bạch, thậm chí cô còn chuẩn bị sẵn sàng để vị Thái tử gia này thượng cẳng chân hạ cẳng tay với mình.
Tuy nhiên, thứ nghênh đón cô không phải nắm đấm vô tình của người đàn ông mà là một cái cốc đầu nhẹ hều bắn lên trán cô.
Trong phòng bao là một mảnh xôn xao
Ôn Từ lập tức mở mắt ra, nhìn anh với ánh mắt khó tin.
Chỉ thấy Phó Tư Bạch lười biếng dựa lưng vào ghế sofa, hai chân vắt chéo lên nhau, khẽ cười và nói "Được rồi, hòa rồi."
Ôn Từ còn có thể cảm nhận được xúc cảm đầu ngón tay của anh để lại trên trán mình, nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt, nhưng lại hệt như vệt khói không thể xua đi được.
Anh dựa vào đâu mà có thể dễ dàng buông tha cho cô như vậy, đáng lẽ anh phải hùng hổ lao tới trả thù cô mới phải, dù anh có mạnh tay như thế nào thì Ôn Từ cũng sẽ chấp nhận hết.
Cô đã đánh anh, bây giờ bị đánh lại cũng là vì cô xứng đáng.
Tuy nhiên anh lại dễ dàng bỏ qua như vậy, điều này khiến Ôn Từ... vừa giận vừa xấu hổ, thế nhưng đâu đó cũng thấy vô cùng hổ thẹn.
"Phó Tư Bạch, không chơi được tử tế thì đừng chơi nữa."
"Ông đây đúng là không chơi được tử tế đấy, thì sao?"
Giọng điệu nói chuyện của Phó Tư Bạch cũng mơ hồ mang theo vài phần tức giận, anh nhìn cô "Tôi nhất định phải đánh em thì em mới thoải mái, đúng không?"
"Đúng vậy Tôi đánh anh nhiều lần như thế, anh nên đánh trả mới phải " Nước mắt trào ra, lăn dài trên má cô "Anh cũng đâu phải Bồ Tát, anh là Phó Tư Bạch cơ mà "
Phó Tư Bạch cũng nhìn ra, cô gái này đang vì hành động vừa rồi của mình... nên mới cảm thấy hổ thẹn.
Anh tha thứ cho cô, có vẻ còn khiến cô khó chịu hơn cả đánh cô.
Anh cúi đầu, châm một điếu thuốc và nói "Đến đây."
Ôn Từ ngồi xuống, Phó Tư Bạch nâng gương mặt đã khiến anh mê mệt hàng đêm lên, nhẹ nhàng vỗ vào má cô bốn năm cái, sau đó nói với giọng điệu bất lực "Em ấy à, sau này đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa."
Dứt lời, anh không chút lưu tình đẩy mặt cô ra.
Thật sự không muốn... đắm chìm nữa.
Ôn Từ rơi nước mắt, sải bước rời khỏi quán bar.
Kiều Tịch Tịch đi theo cô cả một đường, lúc hai người ra khỏi cửa Quán bar Lão Thuyền Trường thì Lâm Vũ cũng đuổi đến nơi, anh ta đưa bánh kem socola cho Kiều Tịch Tịch và nói "Em yêu, cầm bánh về ăn với bạn cùng phòng của em đi."
"Hả? Đây không phải bánh sinh nhật của anh ta sao?"
"Bọn anh ở đây toàn đàn ông con trai nên không ăn bánh ngọt, em mang về đi, đừng để lãng phí."
"Được rồi, cảm ơn anh yêu nhé."
"Nhân tiên, em khuyên cô ấy mấy câu đi, đừng cứng với Phó Tư Bạch." Anh ta nhìn về phía Ôn Từ với vẻ lo lắng "Ông tướng đó... không phải loại người mà mấy cô gái ngoan hiền như cô ấy có thể chọc vào đâụ"
"Ừ, em biết rồi."
Kiều Tịch Tịch tạm biệt Lâm Vũ rồi quay người đuổi theo Ôn Từ.
Gió đêm dịu dàng thổi qua, hơi men trong người cũng tỉnh hơn phân nửa.
Ôn Từ ngồi xổm bên đường, toàn thân run rẩy, cô bắt đầu cảm thấy buồn nôn...
Cô càng ngày càng trở nên tồi tệ.
Cuộc sống hiện tại sắp khiến cô thay đổi hoàn toàn rồi.
Kiều Tịch Tịch vội vàng chạy tới, vỗ nhẹ lên lưng Ôn Từ rồi cuống quýt lấy khăn giấy đưa cho cô "Cậu không sao chứ? Sao lại uống nhiều như vậy?"
Ôn Từ cầm khăn giấy lau miệng "Xin lỗi, quấy rầy tiệc sinh nhật của các cậu rồi."