⬅ Trước Tiếp ➡
"Được thôi."
Phó Tư Bạch đưa bàn tay thon dài tuyệt đẹp của mình ra, nhẹ nhàng bẻ cổ tay "Ông đây còn chưa đánh phụ nữ bao giờ."
Kiều Tịch Tịch thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, trái tim cũng không khỏi níu lại, cô ấy dùng sức kéo Lâm Vũ.
Lâm Vũ biết tính của Phó Tư Bạch, nếu anh ta dám đứng ra khuyên nhủ thì sợ là chính mình cũng sẽ bị đánh "Hết cách rồi, tại bạn em tự tìm thôi."
Ôn Từ trơ mắt nhìn cái tát của Phó Tư Bạch mang theo gió lao về phía mình, nhưng vừa đến bên mặt cô thì đột nhiên anh dừng tay lại.
Cái tát của Phó Tư Bạch mang theo ý tứ ve vuốt, nhẹ nhàng vỗ lên mặt trái của cô một cái "Được rồi, lần này cược 50."
Dứt lời, anh cầm lấy tờ 50 đồng trên bàn.
Hai má Ôn Từ lập tức ửng đỏ, cô vồ lấy hộp xúc xắc trên bàn, động tác mang theo sự phẫn nộ lắc mạnh mấy cái, sau đó đập xuống bàn...
"Lại."
Trong con người lạnh nhạt của Phó Tư Bạch xẹt qua một tia thú vị, anh nhìn cô thật sâụ
Anh có thể nhìn ra hôm nay cô gái này thật sự rất bực bội.
Chỉ là Phó Tư Bạch không hiểu vì sao cô lại trút cơn giận này lên đầu anh?
Hay là cho cô cơ hội kiếm chút tiền sinh hoạt nhỉ?
Phó Tư Bạch cầm hộp xúc xắc lên, lắc mấy cái rồi mở nắp ra.
Lần này, điểm của Ôn Từ lớn hơn anh.
Phó Tư Bạch tiện tay vứt tờ 100 ra chỗ cô "Em thắng rồi."
Nhưng mà... Ôn Từ lại xắn tay áo lên, ấn khớp xương ngón tay mảnh khảnh...
"Tôi không cần tiền."
Sau một tiếng "bốp" kinh thiên động địa kia, cả phòng bao chìm vào yên tĩnh suốt một phút đồng hồ.
Mọi người nhìn Ôn Từ với vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Thế mà cô lại dám
Kiều Tịch Tịch cuống quýt vươn tay kéo Ôn Từ lại, bảo cô mau xin lỗi Phó Tư Bạch.
Thế nhưng Ôn Từ lại cắn chặt răng, nhất quyết không nói một lời nào.
Phó Tư Bạch dựa lưng vào thành ghế sofa, da mặt cũng hơi ửng đỏ.
Từ ánh mắt bướng bỉnh của cô gái này, anh có thể nhận ra...
Cô đánh anh, là vì cô thực sự rất ghét anh.
Không còn bất cứ cảm giác nào khác, má trái bị tát vừa rát vừa nóng, trái tim trong lồng ngực... cũng lạnh đến thấu xương.
"Phó Tư Bạch, có chơi nữa không?" Trong mắt cô gái hiện rõ khoáı cảm trả thù, dường như chỉ một cái tát là vẫn chưa đủ làm cô thỏa mãn.
Ánh mắt Phó Tư Bạch lạnh như băng, anh liếm khóe miệng "Chơi."
Ván tiếp theo, Ôn Từ thắng.
Bốp
Ván tiếp theo, Ôn Từ lại thắng.
Bốp
Lại thắng.
Bốp
......
Da của Phó Tư Bạch vốn đã trắng, sau mấy cái tát thì má trái má phải đều đỏ bừng lên một mảnh.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nở nụ cười tự giễụ
Vừa cảm nhận được cơn đau thấu tim, vừa cảm thấy dáng vẻ của cô lúc đánh người... thật đẹp.
Lâm Vũ gấp đến mức đi đi lại lại, hệt như con kiến bị đặt trên chảo nóng, cuối cùng quyết định xách bánh sinh nhật tới để giải vây "Được rồi, đừng chơi nữa, Thọ Tinh phải cắt bánh rồi."
Ôn Từ vẫn nhìn Phó Tư Bạch chằm chằm, ánh mắt hung hăng như một con chó điên, sống chết cắn chặt anh không buông "Có chơi nữa không Phó Tư Bạch?"
Phó Tư Bạch nhìn ra sự thích thú khi được trút giận trong ánh mắt của cô.
"Thêm một ván nữa." Anh liếm khóe môi khô khốc, trầm giọng nói.
"Được."
Ván này, Phó Tư Bạch đổ xúc xắc ra 3 điểm, 2 điểm, 2 điểm.
Có điều Ôn Từ còn ra nhỏ hơn điểm của anh, 3 điểm, 1 điểm, 1 điểm.
Ánh mắt của anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Cố tình nhường à? Thế mà điểm số cuối cùng của cô lại còn kém hơn của anh.
Hiển nhiên, ván cuối cùng này, cô cũng là một lòng cầu bại.
Bị điên à?
Trong lúc anh còn mải suy nghĩ thì Ôn Từ đã nhắm mắt lại, chờ đợi khoảnh khắc đón nhận cơn giận ngập trời mà người đàn ông này tích góp suốt từ đầu đến giờ "Đến đi."
⬅ Trước Tiếp ➡