"Chơi tiền chẳng có gì vui, uống rượu cũng uống nhiều rồi, chán ngấy rồi." Lâm Vũ nửa đùa nửa thật nói "Hôm nay chơi kiểu khác đi, người thắng sẽ được tát người thua."
Phó Tư Bạch khẽ nhếch khóe môi "Cậu đang tự tìm cái chết."
"Cậu đừng tự tin quá, tôi không tin lần nào cậu chơi cũng thắng."
Anh ta vừa đập hộp xúc xắc xuống mặt bàn thì đột nhiên Ôn Từ đi tới "Tôi muốn chơi."
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Ôn Từ, một cô gái nhỏ nhắn, gương mặt sáng sủa xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng ngồi một chỗ, ai nhìn cũng tưởng cô là người hướng nội...
Không ngờ lại cảm thấy hứng thú với một cuộc cá cược ăn tát nhàm chán như vậy.
Cũng khá thú vị đấy
Lâm Vũ hỏi "Cô muốn chơi với ai?"
Lại thấy ánh mắt mông lung như người say của cô nhìn về một hướng, vừa hay người đó là Phó Tư Bạch...
"Anh ta."
Ôn Từ muốn chơi với Phó Tư Bạch?
Kiều Tịch Tịch sợ ngây người, cuống quýt đi tới kéo tay Ôn Từ "Cô ấy cô ấy cô ấy... cô ấy say rồi Cô ấy nói linh tinh đấy Mọi người cứ chơi đi, không cần để ý tới cô ấy nữa "
Lâm Vũ cũng vội vàng đứng ra hòa giải "Con gái thì thôi đừng tham gia nữa, cứ ngồi xem thôi cũng được, hahaha."
Thế nhưng Ôn Từ lại đẩy Kiều Tịch Tịch ra, cố chấp ngồi xuống ghế bên cạnh Phó Tư Bạch, cố tình dùng phương pháp kích tướng "Phó Tư Bạch, sợ à? Không dám chơi với con gái à?"
Ý tứ khıêu khích quá rõ ràng, ánh mắt của Phó Tư Bạch lập tức lạnh hẳn đi, ý cười bên khóe môi cũng nhạt dần.
Tim Lâm Vũ cũng như bị ai đó xách ngược lên, kéo tay Kiều Tịch Tịch rồi thấp giọng hỏi "Bạn của em làm sao thế? Thích bị hành hạ à?"
"Em... em không biết, tâm trạng của cô ấy không tốt."
Không phải tâm trạng của Ôn Từ không tốt, mà chính là cô hận anh.
Không hơn không kém, chỉ thế thôi.
Phó Tư Bạch vươn đầu ngón tay thon dài ra, gẩy hai con xúc xắc trên bàn "Được, tôi chơi với em."
Mọi người bắt đầu cảm thấy hứng thú, tất cả đều vây quanh bàn trà để theo dõi cuộc chơi.
Kiều Tịch Tịch vội vàng kéo tay Lâm Vũ, Lâm Vũ chỉ đành nói "Như vậy đi, chúng ta có thể chọn giữa ăn tát hoặc trả tiền, tiền cược thì... mỗi lần 100 nhé?"
Phó Tư Bạch không phản đối, Ôn Từ cũng không nói gì.
Ván thứ nhất, chẳng cần dùng đến mánh khóe thừa thãi, hai người tiện tay lắc xúc xắc lên rồi đặt xuống mặt bàn.
Phó Tư Bạch nhướng mày nhìn cô "Bây giờ hối hận vẫn kịp đấy."
"Anh chơi không lại tôi à?"
"Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ." Anh khẽ bật cười chế nhạo cô.
Ôn Từ mở nắp hộp xúc xắc trước 6 điểm, 6 điểm, 5 điểm.
Khóe miệng cô nhếch lên "Đến lượt anh rồi đấy."
Nhưng không ngờ lúc Phó Tư Bạch mở nắp hộp ra, thế mà lại là... 6 điểm, 6 điểm, 6 điểm.
"..."
Kiều Tịch Tịch sợ ngây cả người, Lâm Vũ thấp giọng nói "Cậu Phó chơi trò này... từ trước đến nay chưa từng thua."
"Thế mà anh còn đề nghị chơi trò này, anh thích bị ngược đãi à?"
"Bởi vì... bởi vì bình thường cậu ấy có bao giờ đồng ý chơi mấy trò cá cược nhàm chán này đâu, anh chỉ nói đùa thôi."
Ván đầu tiên, một điều rất hiển nhiên là Ôn Từ thua rồi.
Phó Tư Bạch nhìn cô với một ánh mắt đầy ý tứ sâu xa "Đưa tiền hay bị đánh, tự chọn đi."
Ôn Từ móc trong túi quần iean ra 50 đồng mà anh vừa đưa cho cô để mua thuốc lá, sau đó ném ra trước mặt anh "Chỉ có nhiêu đó thôi."
"Đã nói 100 thì nhất định phải trả 100." Hình như Phó Tư Bạch cũng bắt đầu nổi nóng, anh nhìn cô, trầm giọng nói "Thiếu một đồng cũng không được."
Về phương diện này, tác phong của anh và Ôn Từ cũng khá tương đồng đấy
"Tôi không còn tiền nữa." Ôn Từ thật sự không còn một đồng nào nữa, mà kể cả có thì cô cũng sẽ không lấy ra, cuối cùng chỉ đành cắn răng nói "Thế tôi chọn bị tát."