⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Từ lập tức thu lại cảm xúc trên mặt "Không sao, các cậu làm xong chưa?"
"Ôi trời, hỏi câu háo sắc thế " Kiều Tịch Tịch mỉm cười xấu hổ.
Ôn Từ đảo mắt liếc nhìn Lâm Vũ ở góc ghế sofa "Hai người chắc chắn chỉ mới quen nhau mỗi ba tuần?"
"Sinh viên đại học rồi mà, mấy việc này là rất bình thường, cơ thể của mình, mình làm chủ."
"Vậy sao?"
Ôn Từ lẳng lặng uống thêm một ly rượu nữa, Kiều Tịch Tịch vội vàng giữ tay cô lại "Hôm nay cậu uống hơi nhiều đấy."
"Mình thấy rất chán."
"Thế chúng mình ngồi thêm một lát rồi về."
"Bao giờ mới về?"
"Dù sao thì cũng phải chờ Thọ Tinh tới, ăn bánh sinh nhật xong mới về được chứ. Nếu không thì cũng bất lịch sự quá "
Thọ Tinh là người có sinh nhật ngày hôm đó.
"Mình thấy... cậu chỉ muốn ăn bánh ngọt thì có."
Kiều Tịch Tịch cười hì hì.
Mấy phút sau, cô ấy thấy Ôn Từ cúi đầu nghịch điện thoại, thật sự rất buồn chán, hơn nữa cô ấy cũng không biết mấy người ngồi bên cạnh.
Thế là Kiều Tịch Tịch chọn bài rồi cầm micro đưa cho Ôn Từ "Nào, hát đi."
"Mình không hát."
"Hát một bài thôi, ngồi không chán chết."
Kiều Tịch Tịch chọn cho cô một bài tên "Bí mật không thể nói" của Châu Kiệt Luân.
Ôn Từ tùy tiện hát mấy câu, đúng lúc này thì Phó Tư Bạch đẩy cửa đi vào.
Mọi người nhao nhác đứng dậy chào hỏi anh...
"Thọ Tinh tới rồi."
"Anh Phó mau ngồi xuống đi, chúng em đợi anh lâu lắm rồi đấy "
Ôn Từ hết kinh ngạc lại đi tới ảo não, không ngờ hôm nay lại là sinh nhật của Phó Tư Bạch.
Nghĩ đến bữa tiệc sinh nhật được lên hot search lần trước, chắc là hôm nay bạn bè tổ chức bù.
Nếu biết trước Thọ Tinh của ngày hôm nay chính là Phó Tư Bạch thì có nói cái gì cô cũng sẽ không tới dự tiệc sinh nhật của anh.
Phó Tư Bạch đi thẳng đến ghế đối diện Ôn Từ, sau đó xốc quần ngồi xuống.
Trong ánh sáng nhu hòa, đôi mắt của anh ẩn dưới hàng lông mày cao thẳng, con ngươi đen kịt lơ đãng liếc nhìn cô một cái.
Không để lại bất cứ cảm xúc nào.
Ôn Từ buông micro xuống.
Phó Tư Bạch lại cầm lấy chiếc micro để không trên bàn trà rồi ngâm nga hát theo giai điệu du dương.
Giọng hát trong trẻo tựa như một con thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước, chảy qua những ngọn đồi quanh co, mỗi bước chuyển âm đều được anh nhấn nhá đúng điểm, hay vô cùng
Tất cả mọi người đều buông bỏ việc đang làm, quay sang nhìn Phó Tư Bạch với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Đặc biệt là Lâm Vũ, xúc xắc cầm trong tay cũng quên cả lắc.
Thế mà Phó Tư Bạch lại... thế mà anh lại hát
Ông tướng này... từ trước đến nay chưa từng hát ở những nơi có chất lượng âm thanh và micro tồi tệ như KTV
Bí mật của ngày mưa năm đó đã bị chôn vùi trong sự bồn chồn, khắc khoải của những năm tháng thanh xuân, nay lại được đào lên...
Cuối cùng giai điệu du dương êm ái cũng kết thúc, cả phòng bao rơi vào yên tĩnh.
Lâm Vũ dẫn đầu vỗ tay "Hay "
"Âm thanh của thiên đường Hay quá đi mất "
Phó Tư Bạch lười biếng quẳng ra hai chữ...
"Cút đi."
Tất cả mọi người trong phòng bao đều cười phá lên.
Phó Tư Bạch vừa tới là toàn bộ bầu không khí trong phòng bao lập tức trở nên thoải mái và náo nhiệt hơn hẳn, mọi người nhao nhao bưng ly rượu đến nói chuyện với anh.
Thật ra thì Phó Tư Bạch cũng không có hứng với đám người này lắm nên anh dứt khoát chẳng thèm nể mặt ai, một đôi mắt đen kịt như có như không liếc cô một cái.
Lâm Vũ thấy tâm trạng của anh không tốt thì quyết định đứng dậy, cầm xúc xắc đến rủ Phó Tư Bạch chơi cùng.
"Chơi cái gì?" Phó Tư Bạch cầm lấy hộp xúc xắc, đầu ngón tay thon dài tùy tiện lắc lên vài cái.
Mấy viên xúc xắc trong hộp va vào nhau phát ra tiếng kêu giòn tan.
⬅ Trước Tiếp ➡