Chương 7
lớn như vậy, rõ ràng là cố ý hại nàng.
Giang Ly vừa đi vừa nghĩ, Thu đường chủ này đại khái là muốn "qua cầu rút ván", muốn nhân cơ hội mượn tay quan phủ trừ khử nàng thủ khoa lập nhiều chiến công.
Nàng không cho rằng Thu Hưng Mãn có gan giết người, nhưng năm nàng bảy tuổi được hắn ta coi trọng, làm việc ở Quế Đường đến mười tám tuổi, cũng hiểu rõ tính cách âm độc của hắn ta, hắn ta hoàn toàn có thể vứt bỏ một quân cờ liều mạng vì hắn, rồi lại toàn thân trở ra từ vụ án này.
Nàng quá ngây thơ, cứ tưởng Thu Hưng Mãn sẽ giữ lời hứa thả nàng đi.
Hắn ta vào kinh làm gì?
Nếu nàng bị bại lộ, sẽ có hậu quả gì?
Giang Ly nghĩ kỹ lại, Sở Thanh Nhai vị các thần xuất thân từ Hình bộ, giỏi phá án đến giám sát trường thi, Thu Hưng Mãn có lẽ là biết chuyện này.
Triều đình nghiêm tra gian lận khoa cử, lại muốn có thu hoạch, cho nên đưa ra một bia ngắm để bọn họ lập công.
Nếu Sở Thanh Nhai tra ra nàng, thứ nhất cắt đứt cơ hội nàng bán mạng cho những ông chủ khác trong ngành này, thứ hai nhà nàng không quyền không thế dễ bắt nạt..
Nhưng Thu Hưng Mãn không sợ nàng khai ra Quế Đường sao?
Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên toát mồ hôi lạnh.
Vạn nhất, vạn nhất hắn ta có lý do để chắc chắn khiến nàng không nói ra lời thì sao?
Nàng không nói nên lời, vậy cả nhà già trẻ..
"Tỷ tỷ Một bóng dáng nhỏ nhắn chạy đến đầu cầu Kim Thủy, dắt theo một con chó đen nhỏ sủa gâu gâu, Giang Ly cắt đứt dòng suy nghĩ, ôm bóng dáng ấy vào lòng "Sao vậy?" Đôi mắt muội muội A Chỉ tám tuổi đỏ hoe "Mẹ ho ra máu, thầy lang bảo Tiểu Hắc dẫn muội đi tìm tỷ." Thân thể Giang Ly lảo đảo, nàng vịn vào cột cầu, véo mạnh cổ tay, từ kẽ răng nặn ra vài chữ "Không sợ, chúng ta về nhà." "Tỷ tỷ, mấy ngày nay tỷ gầy đi nhiều quá, thi cử chắc chắn rất vất vả." A Chỉ dùng vạt áo của nàng lau nước mắt "Muội mang theo bánh quế hoa, tỷ ăn một cái đi " Giang Ly hiện tại không có chút khẩu vị nào "Tỷ không đói, muội ăn đi." Hai tỷ muội nhanh chân chạy về nhà, bên bờ sông truyền đến tiếng cười nói vui vẻ.
Hai người không khỏi quay đầu lại nhìn, không biết là nhà ai du ngoạn đêm, người hầu đỡ hai cặp phu thê già từ cửa đại trạch ra lên thuyền, trên du thuyền cũng một đôi phu thê đứng nắm tay nhau, ngọc quan tựa vào bộ diêu , túi thơm quấn lấy ngọc bội, gió đêm trên sông thổi hiu hiu, nhưng không thổi tan được cảnh tượng đoàn tụ ấm áp này.
Ngọc quan 玉冠 là một loại mũ đội đầu bằng ngọc, thường được các bậc quý tộc, quan lại hoặc những người có địa vị cao trong xã hội xưa sử dụng.
Nó thể hiện sự sang trọng, quyền quý.
Bộ diêu 步搖 là một loại trâm cài đầu có gắn các tua rua, chuỗi hạt hoặc những vật trang trí khác, thường được làm bằng vàng, bạc, ngọc hoặc các vật liệu quý giá.
Khi người đeo di chuyển, các tua rua sẽ đung đưa, tạo nên vẻ đẹp uyển chuyển, thướt tha.
Mũi Giang Ly cay cay, nàng quay đầu đi "Đi thôi." "Nhà chúng ta cũng rất tốt." A Chỉ cúi đầu nói "Muội có mẹ và tỷ tỷ là đủ rồi, không ghen tị với họ." Giang Ly sờ sờ đầu nhỏ của cô bé.
Đi bộ được hai chén trà, liền đến một nơi yên tĩnh phía đông thành.
Hơn hai mươi năm trước, tam thiếu gia nhà Giang lão