Chương 6
này là do ngươi dò la, ngươi có biết Sở các lão đến tỉnh này không?" Trịnh Kiều nuốt bánh quế hoa xuống, trợn to mắt "Sở Thanh Nhai?
Lúc này không phải hắn nên ở kinh thành tiếp kiến sứ thần Bắc Địch sao?" Giang Ly bình tĩnh nói "Ta thấy hắn ở trường thi.
Ở đây có hồ sơ của hắn không?" Trịnh Kiều liền tìm ra tất cả điển tịch của sáu vị đại học sĩ nội các, nàng lật rất nhanh, ghi nhớ trong lòng, chỉ trong một nén nhang đã khép lại.
Ngoài những nội dung trên giấy trắng mực đen đó, Trịnh Kiều còn nói với nàng một chuyện mà hắn ta hóng hớt được "Tỷ tỷ của Sở các lão có thai, ba ngày trước cha mẹ hắn đã đến nhà Lư Thiếu Khanh thăm nàng, ở trong căn nhà Lư gia tặng, chính là căn nhà thứ ba phía tây cầu Kim Thủy.
Nếu Sở các lão đã đến, vậy mười lăm ngày sau xem xong bài thi, cả nhà nhất định sẽ ăn bữa cơm đoàn viên." "Chuyện này ngươi cũng biết?" Trịnh Kiều cười hì hì "Để đổi lại, ngươi nói cho ta biết ngươi đứng thứ mấy trong đường đi?" "Ngươi tự đoán đi." "Vậy ta nói cho ngươi thêm một chuyện nữa, lúc nãy trên đường về ta thấy người ta đưa tang, đám tang long trọng lắm, cháu trai của Điền lão thái gia chết rồi Kỳ lạ là, nghe nói mùng bảy còn khỏe mạnh, trước đó còn mời người của đường chúng ta thi hộ, giờ nên cơ sự này đành phải hủy bỏ việc làm ăn, thiệt hại một khoản lớn đó." Lời này như một chậu nước đá dội thẳng vào đầu Giang Ly, sau một lúc lâu nàng mới hồi thần, không thể tin được hỏi lại "Cái gì?
Ngươi nói ai chết?" "Điền lão thái gia bán tơ lụa, cháu trai hắn là Điền An Quốc, mùng tám đột nhiên chết." Giọng nói cười hì hì của Trịnh Kiều vang vọng trong đại sảnh.
Giang Ly rùng mình một cái, nắm lấy hắn ta hỏi "Giờ nào?
Chết như thế nào?" "Giờ Thân chết, chết như thế nào thì không biết." Nàng thầm mắng một tiếng "Thu đường chủ đâu?" "Mùng chín người ấy đã đi kinh thành rồi." Giang Ly ôm một bụng lửa giận, trong đầu rối bời, mặc kệ Trịnh Kiều hỏi thế nào cũng không nói, nàng thất hồn lạc phách đi đến mật thất tẩy trang thay quần áo, đợi thuốc đổi giọng hết tác dụng mới từ đi ra từ trong một căn nhà gỗ bên sông, vừa đi ra đã bị ánh trăng bạc chiếu vào mắt.
Lúc này mưa thu vừa tạnh, trong không khí phảng phất hương quế thanh lạnh.
Nàng đi qua một gốc quế già bên cầu, làm kinh động vài con quạ đen, vỗ cánh bay về phía giữa sông, đậu trên lan can của du thuyền.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mây mỏng như sa, một vầng trăng sáng rực rỡ như ẩn như hiện sau làn mây, lại thêm ánh đèn nhân gian làm nền, lại càng thêm cô đơn lạnh lẽo.
Giống như..
Giang Ly không khỏi nhớ đến quả cầu nhỏ bằng ngà voi đeo trên eo người kia.
Chuyện hôm nay giống như điềm báo đại nạn sắp ập đến, đầu tiên là đụng mặt Sở Thanh Nhai, bị hắn tra hỏi một phen, sau đó lại biết được người ủy thác nàng thi hộ đã chết.
Điền An Quốc chết vào giờ Thân ngày mùng tám, thời gian đi từ nhà hắn đến trường thi chưa đầy nửa canh giờ, nàng vào trường thi giờ Dậu, việc làm ăn bị hủy bỏ, lại không có ai đến báo Nàng thi xong hai kỳ đầu tiên ra ngoài, vẫn không có ai nói với nàng Công việc của Quế Đường hơi sơ suất một chút sẽ rước họa vào thân, cho nên làm việc cực kỳ cẩn thận, xuất hiện một sơ hở