⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Lạc Ương bị anh nhìn đến không hiểu, đột nhiên nghĩ đồ vật là cô đơn độc hầm, người đàn ông này sẽ không phải là cho rằng cô bỏ độc ở trong dược thiện chứ, trong khoảng thời gian ngắn, Tô Lạc Ương cũng chỉ có thể nghĩ đến giả thiết này.
Tô Lạc Ương cầm chén, sau đó múc một chén, vừa đưa đến miệng vừa nói, “Cái kia, nếu anh cảm thấy có độc, tôi uống trước một chén, sau đó anh lại uống đi!”
Tô Lạc Ương bưng chén đưa đến bên miệng, mới vừa nhấp một ngụm nhỏ, kết quả chén trên tay đã không thấy tăm hơi, bên kia, người đàn ông bưng qua chén cô đã uống, vài giây sau, đã thấy đáy.
Sau khi Kỳ Mặc Trần uống xong, rốt cuộc có người nói chuyện đánh vỡ không khí, đôi mắt Khương Vũ lóe sáng, một bộ dáng tôi cũng muốn uống, “Chị dâu, đây thật là chị hầm sao? Thơm quá đi!”
Tô Lạc Ương nâng khuôn mặt nhỏ lên, “Tôi hầm dược thiện, tất nhiên là mỹ vị nhất!”
Mới vừa khoe khoang một câu, đột nhiên Kỳ Mặc Trần đặt chén đã cướp đi tới trước mặt cô, môi mỏng mím thành thẳng tắp khẽ mở, “Tiếp tục!”
Người phụ nữ ngoại trừ cô (1)
 
Tô Lạc Ương thật sự rất muốn cho anh một ánh mắt xem thường, đã bày ở trước mặt còn không biết tự múc sao, cố tình còn kêu cô múc!
Tô Lạc Ương vừa múc dược thiện cho Kỳ Mặc Trần, còn vừa chép miệng nhỏ, dược thiện này là thật sự rất thơm, cô chính là ở phòng bếp chống cự rất lâu mới không có vừa hầm vừa uống hết chúng nó!
May mắn một tô cũng không có bao nhiêu, sau ba chén đã thấy đáy tô, Tô Lạc Ương giúp Kỳ Mặc Trần múc xong một chén cuối cùng, sau đó liền đặt ánh mắt ở trên dược thiện của mình, nói thầm một tiếng, “Bảo bối, ta tới đây!”
Tô Lạc Ương múc cho mình một chén, đột nhiên bên cạnh thò qua hai cái đầu, Khương Vũ ở phía bên phải của cô, mà Âu Dương Tứ ở bên trái của cô, Khương Vũ mở miệng nói trước, “Chị dâu, cho chúng tôi uống một chút đi!”
Tô Lạc Ương bảo vệ tô dược thiện, vẻ mặt phòng bị, “Không thể, đây là đồ vật đại bổ, nếu anh uống, có thể sẽ……”
“Sẽ như thế nào?”
Tô Lạc Ương vẻ mặt nghiêm túc: “Thất khiếu chảy máu mà chết!”
Khương Vũ: “……” Trái tim anh không tốt, có thể đừng dọa anh không!
“Cô hầm ra thứ này như thế nào?” Tuy rằng khuôn mặt Âu Dương Tứ thoạt nhìn không hề dao động, nhưng nội tâm đã sớm vô cùng cuồng nhiệt.
 
Người phụ nữ này của anh Kỳ giống như cho anh một kinh hỉ không bình thường, trước kia anh theo đuổi y thuật phương tây, hiện tại cũng được các ông lớn trong giới Tây khẳng định, mà ở phương diện trung y này, anh còn kém một mảng lớn, người phụ nữ này có thể lấy ra phương thuốc như vậy, còn có thể hầm được loại dược thiện này, còn nói cô là bình thường vậy thì chính là anh thật sự mắt bị mù!
Sao Tô Lạc Ương sẽ nói cho anh ta biết được, mắt đẹp linh động đảo quanh, lộ ra hai cái răng nanh, “Bí mật!”
Âu Dương Tứ chợt nghẹn, biết khẳng định là hành vi giữa trưa đắc tội cô, nhưng anh cũng là có ngạo cốt có được không, đành phải ngượng ngùng ngồi trở lại vị trí của mình!
Kỳ Mặc Trần nhìn cô gái có thể làm bạn tốt của mình lộ ra biểu tình này, mắt đen không tự giác thâm thúy, rồi lại lướt qua trong giây lát.
 
Chú ý tới ánh mắt dừng ở trên người mình, Tô Lạc Ương cho rằng người đàn ông này cũng mơ ước đồ vật của cô, nhưng cô cũng không dám trắng trợn táo bạo cự tuyệt, ho nhẹ một tiếng, “Khụ, cái kia, thứ dược thiện này đúng là uống khá ngon, nhưng chung quy nó cũng là thuốc, tục ngữ nói rất hay, thuốc sẽ có ba phần độc, uống quá nhiều sẽ hoàn toàn phản tác dụng!”
Tô Lạc Ương nói chuyện có thể uyển chuyển một chút sẽ tận lực uyển chuyển một chút, người đàn ông này thông minh như vậy, hẳn là có thể đoán được ý tứ trong lời nói của cô!
“Ừ!” Quả nhiên người đàn ông nghe xong lời nói của cô liền thu hồi ánh mắt, sau đó bắt đầu động đũa gắp đồ ăn!
Tô Lạc Ương cao hứng uống xong dược thiện của mình cũng no không sai biệt lắm, tùy ý ăn một chút đã nói ăn no căng muốn đi ra ngoài tản bộ!
“Ừ!”
Được Kỳ Mặc Trần đáp ứng, Tô Lạc Ương đã cộp cộp cộp chạy xa.
Nhìn bóng dáng chạy xa của cô gái, người đàn ông vốn còn sắc mặt rất tốt, trong nháy mắt lại âm trầm, anh giống như, có chút không nhìn thấu cô, hay là nói, anh trước nay đều không nhìn thấu cô!
 
⬅ Trước Tiếp ➡