⬅ Trước Tiếp ➡
Sắc mặt biến hóa của người đàn ông ngược lại làm khổ mấy người bên cạnh, vừa rồi còn trời trong nắng ấm, sao đảo mắt đã mây đen giăng đầy!
 
Người phụ nữ ngoại trừ cô (2)
Rời đi không khí trầm trọng, Tô Lạc Ương chạy đến vườn hoa phía sau của Kỳ trạch, đầu tiên là chạy đến hồ sen vừa trêu chọc cá vàng nhỏ sang quý bên trong, sau đó lại chạy tới vườn hoa hái một đóa Tulip!
Kỳ trạch vào ban đêm không thể nghi ngờ là rất xinh đẹp, xung quanh có không ít đèn màu chiếu sáng lên nơi này, Tô Lạc Ương ngồi ở trên ghế bập bênh, trong đầu hiện ra cảnh tượng đêm qua cô cho Kỳ Mặc Trần uống máu!
Cô không ngốc, một lần hai lần có thể là ngẫu nhiên, nhưng lâu dài thì không phải ngẫu nhiên, Kỳ Mặc Trần giống như đến mỗi một đoạn thời gian đều sẽ giống như đêm qua, nhưng uống được máu cô liền sẽ khôi phục!
Tô Lạc Ương nâng tay mình lên, nhìn cánh tay bị băng gạc cuốn lấy giống như cái bánh chưng, chẳng lẽ máu cô có lợi ích gì sao?
Tô Lạc Ương nhìn chằm chằm tay mình một hồi lâu, nghĩ một lúc vẫn không nghĩ ra thứ gì, lúc đứng dậy chuẩn bị rời đi, đột nhiên vườn hoa phía trước có chút âm thanh “cạch”!
Tô Lạc Ương nhìn qua, nhưng không thấy gì, mày đẹp nhíu lại, cô không phải là đêm qua bị Kỳ Mặc Trần dọa ra ảo giác chứ, làm cho cô hiện tại đã trở nên dễ sợ hãi!
Xoay người định rời đi, đột nhiên một âm thanh thật nhỏ làm lỗ tai cô giật giật, trong lòng Tô Lạc Ương giật mình, tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng cô có thể nghe ra đó là âm thanh ấn cò súng, là súng!
Không sai, hiện tại có người đang giơ súng về phía cô, cô có thể động, nhưng cô không biết người giơ súng về phía cô khi nào sẽ nổ súng, cho dù tốc độ cô lại nhanh hơn cũng không thể nhanh bằng viên đạn, huống chi, thân thể này còn kém như vậy!
Đúng lúc này, cổ tay mảnh khảnh bị người giữ chặt, dùng sức một cái thân thể Tô Lạc Ương đã bị kéo xoay một vòng tròn, sau đó rơi vào một ôm ấp lạnh lẽo.
Tô Lạc Ương chôn đầu ở trước ngực người đàn ông, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói không hề có tình của anh, “Mạc Nhiên, bỏ súng xuống!”
Ô? Kỳ Mặc Trần đang gọi ai?
 
Trong lúc nghi hoặc, Tô Lạc Ương liền nhìn thấy chỗ vườn hoa có chút động tĩnh, sột soạt sột soạt, một người phụ nữ mặc quần áo da màu đen đứng lên, một đầu tóc dài cột lên cao cao, dáng người phập phồng quyến rũ được quần áo da bó sát người bày ra đến vô cùng nhuần nhuyễn.
Diện mạo cũng là cái loại yêu cơ có thể mị hoặc mọi người này, chỉ là ánh mắt kia lại cực kỳ lạnh băng, Tô Lạc Ương có thể cảm giác được, người phụ nữ kia đang nhìn cô.
 
Tô Lạc Ương bị người phụ nữ này nhìn chằm chằm, yên lặng rùng mình một cái, cô chỉ ra ngoài hít thở không khí mà thôi, có cần làm đến biến đổi bất ngờ như vậy không, cô thật sự không dám tưởng tượng, nếu Kỳ Mặc Trần đến muộn một bước, có khả năng mạng nhỏ của cô sẽ ném lại chỗ này!
Bốn người đi theo phía sau Kỳ Mặc Trần thấy người phụ nữ kia, Khương Vũ thân thiện tiến lên chào hỏi, “Mạc Nhiên, cô đã trở lại!”
“Ừ!” Mạc Nhiên quả nhiên hờ hững gật đầu với Khương Vũ, sau đó cũng gật đầu chào hỏi với Bạch Dịch Ngôn, Tần Phong còn có Âu Dương Tứ phía sau Khương Vũ!
Thấy người phụ nữ không hề có biểu tình cứ như vậy gật đầu với anh, Khương Vũ che lại ngực mình, vẻ mặt thương tâm nói, “Mạc Nhiên, tôi thật muốn sửa lại tên này của cô, thật đúng là mạc nhiên (hờ hững)!”
Làm ấm nhiệt độ cơ thể của anh (1)
 
Tô Lạc Ương nhìn Khương Vũ, sau đó lại nhìn thoáng qua người phụ nữ một thân đồ đen bó sát người, mắt nhỏ chớp hai cái, hai người này……
 
Mạc Nhiên liếc Khương Vũ một cái, sau đó nhìn về phía Kỳ Mặc Trần bên cạnh, khi đôi mắt thanh lãnh kia chạm đến Tô Lạc Ương  trong lòng ngực người đàn ông, đáy mắt nhanh chóng xẹt qua ý  kinh ngạc, nhưng đã bị cô ta nhanh chóng đè ép xuống, cuối cùng dừng ánh mắt ở trên người Kỳ Mặc Trần, “Chủ nhân, tôi có việc muốn nói!”
“Nói!” Kỳ Mặc Trần chặn ngang bế Tô Lạc Ương lên, lạnh lùng phun ra một chữ, sau đó đi đến nhà chính.
Tô Lạc Ương kinh hô một tiếng, cô giãy giụa một chút muốn xuống dưới, nhưng người đàn ông này hoàn toàn không có ý muốn buông cô ra, này, cô chỉ là bị hoảng sợ mà thôi, lại không phải bị dọa gãy chân!
Mạc Nhiên thấy Kỳ Mặc Trần bế công chúa cô gái kia, cuối cùng vẫn là mặt lộ vẻ kinh dị, “Ở chỗ này sao?”
“Vừa đi vừa nói chuyện!” Kỳ Mặc Trần đã ôm Tô Lạc Ương đi nhanh rời đi.
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng Mạc Nhiên không dám chậm trễ, vội vàng theo sau, “Chủ nhân, hành động lần này chúng ta tổn thất mười người, nhưng lại tra được một ít tin tức rất tốt, nhà chính bên kia……”
⬅ Trước Tiếp ➡