⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Vũ vẻ mặt e sợ thiên hạ không loạn buông tay, tiếp tục thêm mắm thêm muối nói, “Tôi thấy tên này khẳng định là cảm thấy chị dâu đoạt anh Kỳ thôi, hiện tại đang ghen đấy mà!”
Tần Phong ném qua một ánh mắt hình viên đạn, “Cút!”
 
Khương Vũ thấy Tần Phong sờ soạng bên hông mình, thầm kêu mạng mình xong rồi, lập tức đổi thành một bộ dàn nhận lỗi, “Sai rồi, sai rồi, cậu coi như tôi chưa nói gì là được!”
 
Tô Lạc Ương nằm ở trong phòng ngủ của mình một buổi trưa, rốt cuộc, cái loại cảm giác suy yếu muốn mệnh này đã tiêu tán không ít.
Thân thể này vốn dĩ đã rất tệ, tối hôm qua lại bị Kỳ Mặc Trần uống máu đến thiếu chút nữa ném mạng, muốn điều dưỡng thân thể của mình trở về bình thường còn cần tiêu phí không ít thời gian.
 
Chạng vạng, Tô Lạc Ương đúng hẹn chạy đến phòng bếp hầm dược thiện, trong Kỳ trạch này dược liệu nào cũng có, nên tiết kiệm được không ít thời gian, Tô Lạc Ương phân phó những người đó đặt dược liệu xuống thì rời đi, phương thuốc không thể truyền ra ngoài, ngay cả phương pháp trình tự hầm dược thiện cũng không thể để người khác biết.
Khương Vũ bọn họ tới Kỳ trạch vốn dĩ chính là có việc muốn thương lượng với Kỳ Mặc Trần, thương lượng đến thời gian ăn cơm tối, mấy người mới đi ra từ trong phòng sách.
Đồ ăn đã sớm bày biện ở trên bàn cơm, nói chuyện mấy tiếng, mấy người đều vẻ mặt mỏi mệt thấy đồ ăn đầy bàn liền cảm giác giống như lập tức đầy máu sống lại.
Khương Vũ trực tiếp nhào lên bàn, đôi mắt đào hoa dưới gọng kính tơ vàng của anh giống như phát ra kim quang nhìn chằm chằm một bàn đồ ăn.
 
Tôi nấu dược thiện dĩ nhiên là mỹ vị nhất (2)
 
“Các bảo bối, mọi người tới ăn tụi mày đây!”
Bạch Dịch Ngôn không nhìn được, nắm cổ áo anh ta kéo về, “Cậu trở về cho tôi!”
Khương Vũ vỗ đầu dưa một cái, “A, tôi thiếu chút nữa đã quên, chị dâu còn chưa tới!”
Mấy người vào chỗ ngồi, sau khi Kỳ Mặc Trần đợi vài phút, vẫn là không nhịn được hỏi dì Thu bên cạnh, “Lạc Ương đi đâu vậy?”
Dì Thu trả lời đúng sự thật, “Lạc Ương tiểu thư ở phòng bếp, cô ấy nói muốn hầm đồ, không cho phép chúng tôi ở trong đó, chỉ là, đã sắp hai tiếng rồi!”
“Hai tiếng?” Người đàn ông híp mắt, cô là nhân lúc anh không chú ý đã rời đi rồi sao?
“Tôi tới rồi!” Không khí trầm trọng xuống trong phòng khách bị một giọng nữ thanh thúy đánh vỡ.
Người đàn ông nhìn qua theo giọng nói, cô gái vừa mới đi tới cửa, trong tay giống như bưng thứ gì đó, mấy người đàn ông trong phòng khách cách xa như vậy cũng ngửi thấy được một mùi dược liệu dễ ngửi.
Cô gái đến gần, Kỳ Mặc Trần nhìn thấy rõ ràng mép tóc giữa trán cô gái có mồ hôi tinh mịn, cũng ngửi thấy được mùi hương trên người cô không khác với thứ phát ra từ trong tay phát.
Tô Lạc Ương đặt đồ vật xuống, sau đó lại vẫy tay kêu đầu bếp phía sau đặt đồ xuống, Tô Lạc Ương vốn đang muốn cảm ơn anh ta, kết quả đầu bếp sau khi đặt đồ vật xuống đã chạy đi giống như lửa thiêu mông.
A…
Kỳ Mặc Trần dọa người như vậy sao, dù sao cô tự nhận là chính mình không dọa người!
Nhìn thấy đầu bếp chạy giống như trốn, Khương Vũ ôm bụng cười đến sắp không thẳng eo nổi, “Ha ha ha, anh Kỳ, người hầu nhà anh thật đúng là sợ anh, trốn anh giống như trốn ôn thần!”
 
Khương Vũ ngượ lại nói ra ý nghĩ của Tô Lạc Ương, chửi thầm nói, còn không phải sao, chủ nhân nhà ai sẽ động một chút sẽ quăng người ra ngoài, còn ném gãy xương cốt người ta, vừa rồi cô chính là nói thật nhiều với đầu bếp kia, còn vỗ ngực bảo đảm, như vậy mới khiến anh ta nguyện ý bưng đồ vào cùng cô.
Tô Lạc Ương đẩy một tô dược thiện trong đó đến trước mặt Kỳ Mặc Trần, “Này, đây là cho anh, anh uống thử xem, có thể làm dạ dày anh ấm lên không!”
Kỳ Mặc Trần rũ mắt nhìn thoáng qua tô dược thiện, nhưng lại chậm chạp không có động thủ, mà là nhìn chằm chằm cô gái.
⬅ Trước Tiếp ➡