⬅ Trước Tiếp ➡
Âu Dương Tứ vốn vùi đầu lùa cơm nghe được lời nói của Tô Lạc Ương, ánh mắt sáng lên nhanh chóng ngẩng đầu, “Cô có biện pháp điều trị nhiệt độ cơ thể của anh Kỳ?”
Có lẽ là lực đánh vào của phương thuốc Tô Lạc Ương vừa cho anh ta có chút lớn, cho nên trực tiếp xem nhẹ ý tứ mặt ngoài.
A……
Cô có nói những lời này sao, cô chỉ nói qua chính mình biết hầm dược thiện thôi, tuy rằng người đàn ông này đối với cô không giống bình thường, nhưng cô cũng không có tính toán bày tất cả át chủ bài ở trước mặt người đàn ông này.
Tô Lạc Ương hơi rũ mắt xuống, cô không thể để những người này thấy rõ ràng biểu tình của cô, đặc biệt là người đàn ông sâu không lường được kia, “Tôi biết hầm dược thiện, trước kia mẹ dạy tôi!”
Âu Dương Tứ hiển nhiên không tin lời cô, móc ra phương thuốc đặt trong ngực, “Cô lấy được phương thuốc này từ đâu?”
 
Tô Lạc Ương liếc mắt một cái, “Cái này là trước đây một lão trung y đã qua đời nhiều năm ở quê mẹ tôi đã cho bà ấy, sau này mẹ cho tôi!” Cô ngơ ngác, cô thật là chỉ lấy ra một phương thuốc điều trị bình thường đơn giản nhất, nhưng không nghĩ tới đôi mắt người tên Âu Dương Tứ này lại độc như vậy!
Âu Dương Tứ bị Tô Lạc Ương chặn đến không biết nói gì nữa, chẳng lẽ anh còn có thể đi quật phần mộ người ta, chất vấn người ta sao!
Sau khi Tô Lạc Ương nói xong, trong khoảng thời gian ngắn không có ai nói nữa, mấy người vừa mới bắt đầu ăn ngấu nghiến cũng lấy ra phong độ thân sĩ của mình, thong thả ung dung ăn thức ăn trên bàn!
Trước kia, lúc cô vẫn là thiên kim nhà họ Dạ cũng không phải chưa từng ăn cơm với những người đàn ông ở đỉnh kim tự tháp này, nhưng hiện tại thân phận của cô đã khác nhau rất lớn, về sau, cô cần thiết phải bỏ qua mấy thứ của nhà họ Dạ kia.
Tô Lạc Ương buông chén, sau đó đứng dậy, “Cái kia, tôi ăn no, đi ngủ thêm một lát!”
 
Thấy Kỳ Mặc Trần gật đầu, lúc này Tô Lạc Ương mới dám nhích người rời đi, kết quả đi chưa được mấy bước, cánh tay đột nhiên bị người bắt lấy, lại còn có không biết sao xui xẻo bắt trúng cái tay quấn lấy băng vải kia của cô, cũng không biết ngày hôm qua Kỳ Mặc Trần là hạ miệng có bao nhiêu tàn nhẫn,
Trực tiếp đau đến cô hít hà một hơi, thiếu chút nữa nhảy cao ba mét.
Tô Lạc Ương quay đầu lại, kết quả phát hiện là Kỳ Mặc Trần bắt lấy cô, lập tức ủ rũ, cô cũng không dám rống vị này, “Anh, anh buông tay, đau!”
Thấy vẻ mặt ủy khuất của cô gái, lúc này Kỳ Mặc Trần mới phát hiện chính mình bắt trúng cánh tay bị thương của cô, đáy mắt xẹt qua đau lòng, sau khi thu hồi tay, nghe không ra bất luận cảm xúc gì nói, “Nhớ rõ hầm dược thiện!”
Vốn dĩ muốn buột miệng thốt ra lời xin lỗi, nhưng nghĩ đến chung quanh còn có người, đành phải thay đổi lời nói.
Tôi nấu dược thiện dĩ nhiên là mỹ vị nhất (1)
 
“À, đã biết!”
Sau khi Tô Lạc Ương rời đi, Kỳ Mặc Trần trầm mặc ăn đồ vật, bốn người bên cạnh lại đồng thời buông chén, Tần Phong từ đầu tới đuôi đều không có nói qua một câu mở miệng nói, “Trần, cậu đối với cô ta, là nghiêm túc sao?”
Kỳ Mặc Trần buông chén đũa, đạm mạc nhìn người nói chuyện một cái, “Không nhìn ra được?”
……
 
Bạch Dịch Ngôn ở bên cạnh Tần Phong lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, nhướng mày nói, “Bên người Trần chưa bao giờ có phụ nữ xuất hiện, cho dù là có cũng là trên công việc, lần này bên người phá lệ xuất hiện phụ nữ, lại còn xuất hiện ở Kỳ trạch, kẻ điên, tôi thấy cậu nên là đi làm một cặp kính để đeo!”
Tần Phong thật giống như không có nghe được lời nói của Bạch Dịch Ngôn, hoàn toàn không để ý tới áp bách quanh mình, “Tôi chỉ là cảm thấy, cô gái này, không thích hợp ở bên cạnh cậu!”
“Thích hợp hay không, không phải cậu định đoạt!” Mắt đen của Kỳ Mặc Trần thâm thúy như biển, khí thế vương giả và uy nghiêm trời sinh xen lẫn lực áp bách đáng sợ thổi quét toàn bộ đại sảnh, Diêm Lâm đứng ở bên cạnh người đàn ông đều sắp không chống lại được.
Thật lâu sau, người đàn ông đứng lên, trong nháy mắt xoay người, lực áp bách biến mất vô tung, sau đó truyền đến giọng nói lực uy hiếp mười phần của người đàn ông, “Về sau, đừng để cho tôi lại nghe thấy loại lời này!”
Sau khi Kỳ Mặc Trần rời đi, áp bách vô hình cũng biến mất theo.
 
Bạch Dịch Ngôn giơ tay vỗ vỗ bạn tốt bên cạnh đang có vẻ mặt hơi dại ra, an ủi nói, “Tôi biết cậu cũng là vì tốt cho Trần, nhưng Trần làm bất luận quyết định gì đều có suy nghĩ của mình, tôi thấy cô gái kia còn rất không tồi, thật không biết cậu là nối sai dây thần kinh nào, lại dám nói ra lời như vậy ở trước mặt cậu ta.”
⬅ Trước Tiếp ➡