Dứt lời, Tô Lạc Ương cũng không đợi Âu Dương Tứ cự tuyệt, trực tiếp nghiêng mắt nói với dì Thu bên cạnh, “Dì Thu, dì có thể giúp cháu lấy một tờ giấy và cây bút không?”
Tuy rằng không biết Lạc Ương tiểu thư muốn làm gì, nhưng dì Thu vẫn là xoay người sang chỗ khác mang tới giấy và bút.
Âu Dương Tứ rầu rĩ uống canh, anh tự nhiên sẽ không tin tưởng một cô gái nhỏ có thể viết ra phương thuốc gì hay, nếu không phải vì chuyện tối hôm qua, còn có anh Kỳ đối đãi với cô gái này không bình thường, anh đã sớm phủi tay chạy lấy người.
Tô Lạc Ương tiếp nhận giấy bút dì Thu đưa, lễ phép nói một tiếng cảm ơn, sau đó đặt giấy ở trên bàn, cúi đầu xẹt xẹt xẹt nhanh chóng viết vài loại trên dược liệu trên giấy, sau đó lại đưa giấy cho Âu Dương Tứ bên cạnh.
“Đây, rất xin lỗi!”
Âu Dương Tứ nhíu mày lại, anh không nghĩ tới cô gái này lại thật đúng là viết lung tung vài thứ để qua loa lấy lệ anh, lập tức giận sôi máu, lên án nhìn về phía Kỳ Mặc Trần.
Ôm quá lạnh (1)
Anh vốn tưởng rằng xuất hiện ở bên người anh Kỳ chính là một cô gái không giống người thường, hiện tại vì lấy lòng anh lại không hiểu giả vờ hiểu viết lung tung qua loa lấy lệ anh.
Tô Lạc Ương tự nhiên không biết một lần nhận lỗi của mình còn sẽ làm người hiểu lầm, mấy thứ này chính là sư phụ ở kiếp trước dạy cho cô, truyền nữ không truyền nam, cô viết ra một phương thuốc như vậy đã thiếu chút nữa phạm vào tội khi sư diệt tổ được không!
Âu Dương Tứ hoàn toàn xem đều không xem một cái, tiếp nhận liền ném đến một bên, Tô Lạc Ương nhún vai, tuy rằng mặt ngoài một bộ dáng không sao cả, nhưng cũng có chút bực mình, cô đã mạo hiểm tội lớn khi sư diệt tổ tiết lộ phương thuốc, còn muốn thế nào nữa!
Dù sao cô đã xin lỗi, không tin thì thôi!
Tô Lạc Ương có chút bực mình bưng chén đồ ăn đã xếp thành ngọn núi nhỏ trước mặt lên, nhưng khi nhìn thấy một chén đầy đồ ăn, đôi mắt lại sáng ngời, sau đó liền vui vẻ ăn đồ ăn trong chén, cô đã sắp chết đói, đâu còn có nhàn tâm giận dỗi.
Tất cả mọi người xem phương thuốc của Tô Lạc Ương viết là chê cười, chỉ có Khương Vũ giống như rất hứng thú cầm lấy giấy trắng bị Âu Dương Tứ ném ở một bên.
Khương Vũ cầm giấy sau đó đọc ra từng loại, “Tam thất, bạch truật, đảng sâm, thái tử sâm…… A, này, tôi còn chưa có đọc xong đâu!”
Khương Vũ đang đọc đến hăng say, anh xem qua mấy loại phía sau, còn có một ít dược liệu là anh chưa từng nghe thấy, kết quả đột nhiên giấy trên tay lại biến mất.
Chỉ thấy tờ giấy mỏng nhẹ kia đã tới trên tay một người khác, Âu Dương Tứ nhìn những dược liệu trên giấy, liếc mắt một cái nhìn qua, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Tô Lạc Ương, sau đó chậm rãi xếp tờ giấy giống như bảo bối cất vào trong lòng ngực.
Khương Vũ vốn chính là loại người lòng hiếu kỳ rất nặng, huống chi thấy động tác của Âu Dương Tứ lại càng cảm thấy tờ giấy vừa rồi là một bảo bối, vẻ mặt bất mãn, “Này, Tử Tử cậu là có ý tứ gì, tôi còn chưa có xem xong đâu!”
Âu Dương Tứ che lại ngực, “Đây là của tôi!”
Thấy không chiếm được từ chỗ anh em, chỉ đành nhìn về phía Tô Lạc Ương đang ăn, vẻ mặt tôi cũng muốn, “Chị dâu, chị viết cho Tứ Tử phương thuốc gì vậy? Làm cậu ta xem như là bảo bối!”
“Hả, là, là một phương thuốc bình thường thôi, cái đó không thể tùy tiện lộ ra!” Những lời cuối cùng này, Tô Lạc Ương là nói với Âu Dương Tứ.
Ở ngành y học này, người có chút nhãn lực đều có thể nhìn ra phương thuốc cô vừa viết có bao nhiêu trân quý, tuy rằng ở chỗ của cô chỉ là một phương thuốc bổ khí huyết bình thường.
Tô Lạc Ương không nói, bọn họ cũng sẽ không bức cô, chỉ là lúc Kỳ Mặc Trần nhìn về phía cô gái, một đôi mắt giống như hồ nước lạnh sâu không thấy đáy, làm người đoán không được anh suy nghĩ cái gì!
Anh đã điều tra rõ ràng hết thảy về cô gái này, là bỏ sót chỗ nào sao?
Tô Lạc Ương bị ánh mắt người nào đó nhìn chằm chằm đến có chút không quá tự nhiên, sao cô lại cảm giác ăn một bữa cơm cũng có thứ gì đang nhìn chằm chằm cô, tùy thời muốn ăn hủy vào bụng. Cuối cùng thật sự chịu không nổi ánh mắt áp bách kia, Tô Lạc Ương ngẩng đầu nói một câu làm mấy người ở đây đều thiếu chút nữa kinh ngạc rớt cằm, “Cái kia, anh đừng nhìn tôi, tôi biết làm dược thiện, tôi hầm dược thiện cho anh được không, cái ôm của anh quá lạnh rồi!”
Ôm quá lạnh (2)
Tô Lạc Ương cũng không biết chính mình làm sao vậy, cô cách người đàn ông này rất gần, còn chưa đụng tới anh là có thể cảm giác được khí lạnh trên người anh, lời nói liền trực tiếp buột miệng thốt ra.
Chỉ là, nói đã nói, cô có thể cảm giác được thân thể lạnh lẽo của người đàn ông này hoàn toàn là liên quan đến căn bệnh, không chừng cô thật đúng là có thể giúp người đàn ông này điều trị nhiệt độ cơ thể một chút, cô nhớ rõ trước kia sư phụ giống như có nhắc tới loại bệnh này.