Khi Tô Lạc Ương nhìn đống đồ ăn giống như ngọn núi trong chén của mình mới phản ứng lại hóa ra Kỳ Mặc Trần nổi giận là vì giúp cô gắp đồ ăn, người đàn ông này……
Dì Thu rời đi trở về rất nhanh, trong tay còn bưng cái gì đó, sau đó đặt ở trước mặt Tô Lạc Ương.
“Lạc Ương tiểu thư, hiện tại thân thể cô còn rất suy yếu, uống cái này trước đi!”
Tô Lạc Ương nhìn thoáng qua trong chén, lập tức bị mùi kỳ lạ trong chén huân đến, bóp mũi lui ra phía sau vài bước, “Đây là đồ quỷ gì vậy, thật khó ngửi!”
Thấy Tô Lạc Ương đẩy ra, người đàn ông đẹp nhíu mày lại, “Uống xong mới cho phép ăn!”
Người đàn ông vừa dứt lời, mỗi một tế bào trên thân thể Tô Lạc Ương đều kêu gào, không cần!
Cô có thể đoán được tất cả dược liệu hầm trong này đều là bổ khí huyết, nhưng thứ này cũng quá khó ngửi rồi, ai viết ra phương thuốc này vậy, sớm biết vậy cô đã tự mình hầm thuốc!
Nhưng người đàn ông này nói, uống lên mới cho phép ăn cơm, đây không phải làm khó cô sao!
Cô gái nhăn khuôn mặt nhỏ, hai tay nhỏ nắm lấy mép duyên, ủy khuất kháng nghị, “Có thể không uống không?”
Cô là thật sự không muốn uống đâu, đây đều là cái quỷ gì!
Thấy bộ dáng của cô, mặt căng chặt của người đàn ông thiếu chút nữa phá băng, nhưng vì tốt cho thân thể của cô, vẫn là chống đỡ tiếp, trầm giọng nói, “Uống lên!”
Thấy trên mặt người đàn ông hoàn toàn không hề có đường sống thương lượng, liền biết không muốn uống canh này thì cũng phải uống, bĩu môi, “Đã biết!”
Tô Lạc Ương bưng chén nhỏ, sau đó vươn một bàn tay nắm mũi, cứ như vậy không hề thở dốc uống hết canh, Tô Lạc Ương vừa buông chén còn vừa nói thầm, “Nếu như bị tôi biết là tên lang băm napf làm ra canh đại bổ khó uống như vậuy, tôi nhất định chém anh ta.”
Khác phái thì sẽ không có nhân tính (2)
Ngoại trừ Kỳ Mặc Trần cách Tô Lạc Ương gần nhất, còn có Âu Dương Tứ hơn nửa đêm bị kéo tới xem bệnh, nghe được lời nói hung tợn của cô gái, trực tiếp sặc đến nước mắt đều chảy ra, “Phốc…… Khụ, khụ, khụ khụ khụ!”
Cô gái nghi hoặc nhìn về phía người có phản ứng lớn bên cạnh, hỏi, “Anh làm sao vậy?”
Khương Vũ ngồi ở bên kia của Âu Dương Tứ đầu tiên là vỗ bạn tốt bị một ngụm canh sặc đến suýt chút nữa toi mạng, sau đó lại cười ha ha nhìn về phía Tô Lạc Ương, anh ta nói, “Hắc hắc, chị dâu, lang băm chị nói kia đang ngồi ở trước mặt chị!”
“Hả…”
Tô Lạc Ương giật giật khóe miệng, không phải chứ, mắng chửi sau lưng người ta, kết quả còn bị nghe được!
Sắc mặt Âu Dương Tứ tối sầm, từ nhỏ đến lớn anh ta nghe được tất cả đều là ca ngợi, huống chi đây còn là đang vũ nhục y thuật của anh ta, mặc cho là ai cũng không chịu đựng được năng lực sở trường của mình bị người mắng đi!
Âu Dương Tứ đen mặt muốn phản bác trở về, kết quả anh cảm giác được một cảm giác áp bách sắc bén đánh úp về phía mình, lời nói đã đến trong cổ họng liền nghẹn lại.
Hơi thở người nào đó càng ngày càng lạnh, Âu Dương Tứ đành phải cúi đầu nói thầm một tiếng, “Tôi không phải lang băm!”
Nếu là người khác mắng anh, anh đã sớm mắng lại người đó đến máu chó phun đầu, nhưng cô gái này rõ ràng có địa vị không thấp ở trong lòng anh Kỳ, không thấy được hiện tại anh đều sắp bị ánh mắt của anh Kỳ lăng trì sao!
Ngại với áp bách của người nào đó, Âu Dương Tứ nuốt lời nói trở vào, thật là đã lâu không chịu qua loại khuất nhục này.
Di động của Tô Lạc Ương chấn động một chút, lại là Khương Vũ gửi tin nhắn cho cô, “Chị dâu, người anh em này của tôi chính là truyền kỳ trong giới y học, chị nói cậu ta như vậy, cậu ta rất tức giận!”
Trong khoảng thời gian ngắn không ai nói nữa, huống chi Khương Vũ đã lén nhắn tin WeChat cho cô, Tô Lạc Ương cũng biết một câu của mình đã đắc tội người ta, cô không phải cố ý mà, chỉ là canh đại bổ kia thật sự khó uống đến không thể lại khó uống hơn, cô có cần cứu vãn lại một chút không!
“Cái kia, thật ra canh đại bổ kia của anh là thật sự rất khó uống…… Chẳng qua, bổ cũng là thật sự, nếu anh không thể nghĩ ra, không thì, tôi viết một phương thuốc khác cho anh đi, cũng coi như là nhận lỗi!”