⬅ Trước Tiếp ➡
Giờ phút này, dưới lầu
Trước bàn ăn, tay thon dài của Kỳ Mặc Trần bưng ly sứ bạch ngọc đang uống nước trà thanh tâm nhạt nhẽo, sắc mặt ngoại trừ bởi vì phát bệnh còn hơi có vẻ tái nhợt, một thân khí chất đạm nhiên kia mới là hấp dẫn người nhất.
Nếu ngày thường Kỳ Mặc Trần là Satan ác ma, vậy Kỳ Mặc Trần hiện tại liền giống như bị thứ gì hút đi tất cả hơi thở cuồng bạo hung ác, sạch sẽ đến giống như một thiên thần hoàn mỹ, nhất cử nhất động đều có thể làm người xem đến si mê.
“Khụ, khụ……” Bốn người đàn ông ngồi ở đối diện đồng thời bị một ngụm canh làm sặc.
Không có cách nào khác, một bàn tiệc lớn này, bọn họ chỉ xem chứ không ăn được, chỉ có thể uống canh!
Đúng lúc này, trên lầu truyền đến tiếng bước chân, sau khi Tô Lạc Ương cộp cộp cộp xuống lầu mới phát hiện năm người đàn ông kim quang lấp lánh ngồi ở trước bàn ăn.
Khuôn mặt nhỏ của Tô Lạc Ương lập tức tối đen, nghĩ đến chính mình đói đến ngực dán lưng, mấy người đàn ông này lại ở chỗ này ăn uống thỏa thích liền giận sôi máu.
Tô Lạc Ương ôm bụng đi về phía mấy người đàn ông phát ra kim quang kia, vừa đi vừa mở miệng lên án, “Mấy người không phải chứ, ăn cơm cũng không gọi tôi, tôi đã sắp chết đói!”
Khương Vũ quen thuộc với Tô Lạc Ương nhất đứng lên, vẻ mặt ân cần giúp Tô Lạc Ương dời đi ghế dựa bên cạnh Kỳ Mặc Trần, “Chị dâu đã đến rồi, mau ngồi mau ngồi, tôi đều sắp chết đói!”
“Hả……” Sắp chết chết không nên là cô sao!
Sau khi Tô Lạc Ương ngồi xuống, Khương Vũ nhìn về phía người đàn ông đã buông ly sứ bạch ngọc trong tay ra, chà xát tay nói, “Anh Kỳ, tụi em có thể bắt đầu rồi đi!”
“Ừ!” Kỳ Mặc Trần nhẹ nhàng gật đầu.
“Ngao!” Khương Vũ nhẹ ngao một tiếng, cầm đũa liền bắt đầu thổi quét bàn đầy đồ ăn này, “Rốt cuộc có thể ăn cơm rồi, đói chết tôi!”
 
Ba người khác còn có một gương mặt mới là Tô Lạc Ương không thấy được vào hôm qua, chỉ là lúc này bốn người đều như là bị đói bụng một vạn năm, tuy rằng ba người khác ăn cơm không có bộ dáng chết đói như Khương Vũ, nhưng tốc độ tay nhanh như vậy là chuyện như thế nào? Một bàn đồ ăn lớn trên cơ bản là lập tức không còn bóng dáng.
 
Tô Lạc Ương giơ đũa, trong khoảng thời gian ngắn còn không biết nên xuống tay như thế nào.
 
Khác phái thì sẽ không có nhân tính (1)
 
Mắt thấy đầy bàn đồ ăn đều sắp không còn, Tô Lạc Ương vẻ mặt khóc không ra nước mắt, đại ca à, có thể chừa cho cô một chút không, cô cũng là thật sự rất đói bụng mà!
 
“Rầm!” Tay người đàn ông vỗ mạnh ở trên bàn cơm, Tô Lạc Ương sợ tới mức tay bưng chén thiếu chút nữa run lên ném chén đi!
Bốn người đàn ông điên cuồng thổi quét một bàn đồ ăn cũng dừng động tác, đôi mắt tối đen của Kỳ Mặc Trần dừng ở trên người Bạch Dịch Ngôn đầu tiên, cuối cùng Khương Vũ còn thừa cơ hút sợi mì vào trong miệng!
Người đàn ông đảo qua nhìn một cái, giọng nói đạm lạnh vang lên, “Toàn bộ buông chén!”
Tiếp thu được tín hiệu nguy hiểm của người đàn ông, không chỉ bốn người kia buông chén, ngay cả Tô Lạc Ương cũng khổ sở buông chén xuống, cô còn chưa ăn gì mà!
Bốn người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, bọn họ chỉ ăn một bữa cơm mà thôi, lại trở ngại gì vị đại gia này rồi?
Kỳ Mặc Trần thu hồi ánh mắt, sau đó đặt ở trên chén rỗng tuếch của cô gái, cuối cùng cầm lấy đũa, ở dưới vẻ mặt ngạc nhiên của bốn người, gắp đồ ăn chậm rãi bỏ vào trong chén cô gái.
Hóa ra vị đại gia này nổi giận là bởi vì cô gái kia chưa được gì!
Được rồi, vừa rồi bốn bọn họ là hơi thô lỗ một chút.
Sau khi gắp vào trong chén cô gái giống như một ngọn núi nhỏ, lại nói với dì Thu đứng ở bên cạnh, “Bưng canh lên!”
“Vâng!” Dì Thu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim rời đi, vừa rồi biểu tình của Lạc Ương tiểu thư thật sự rất đáng yêu.
⬅ Trước Tiếp ➡