⬅ Trước Tiếp ➡
Cô mới vừa đi tới cửa đã rụt bước chân lại, chỉ thấy một chiếc Bentley màu đen đậu ở cổng trường, Diêm Lâm đứng ở cửa xe biểu tình lạnh lùng nhìn cổng trường, bộ dáng kia giống như muốn đón ai đó.
Diêm Lâm vốn dĩ cũng là một loại người diện mạo anh tuấn, bộ dáng anh ta tự nhiên cũng hấp dẫn không ít cô gái ghé mắt.
Diêm Lâm đã xuất hiện ở chỗ này, vậy không cần nói cũng biết người ngồi trong xe là ai, cô thật sự không nghĩ ra vì sao Kỳ Mặc Trần sẽ xuất hiện ở cổng trường, người đàn ông này vừa nhìn đã biết không phải loại hình thích chỗ nhiều người.
Tô Lạc Ương đè mũ lưỡi trai xuống, tận lực làm hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, không chừng Kỳ Mặc Trần không phải là tới đón cô.
Nhưng mà sự thật cũng không đúng như ý nguyện của cô, không biết tên hố cha nào đi tới bên người cô hô một tiếng “Tô Lạc Ương!”
Tô Lạc Ương: “……”
Không sợ Kỳ Mặc Trần giống như thần, chỉ sợ bạn học cùng lớp giống như heo, trời ơi, kêu sét tới đánh chết cô đi.
Lúc Tô Lạc Ương đang muốn liếc mắt nhìn xem là ai hại cô, đột nhiên một cái bóng đen bao phủ cô, ngẩng đầu đã thấy Diêm Lâm đứng ở trước mặt cô, một bộ dáng nhìn xuống từ trên cao, sau đó làm một tư thế mời, “Lạc Ương tiểu thư, chủ nhân chờ cô ở trong xe!”
Chủ nhân chờ cô ở trong xe (2)
 
Dứt lời, Diêm Lâm trực tiếp đi qua mở ra cửa xe ghế sau, Tô Lạc Ương ở phía sau anh ta bĩu môi, “Lớn lên cao là rất giỏi sao!”
Bộ dáng Tô Lạc Ương rơi vào trong mắt người trong xe, Kỳ Mặc Trần nhìn bộ dáng cô gái, con ngươi thâm thúy âm trầm, mấy ngày không thấy, cô giống như, thay đổi không ít!
Tô Lạc Ương vừa lẩm bẩm nói Diêm Lâm, nhưng vẫn là vừa đi về phía chiếc Bentley có thể lóe mù đôi mắt người kia, Tô Lạc Ương mới vừa đi đến trước cửa xe, bên trong xe đột nhiên vươn tới một bàn tay trực tiếp kéo cô vào.
Người bên cạnh xem đến rõ ràng, nhưng lại không có ai thấy rõ ràng là ai ngồi bên trong xe, Diêm Lâm nhanh chóng đóng cửa xe lại, chặn tầm mắt muốn nhìn vào trong của mọi người.
Nhưng Lạc Trạch mới đi ra từ phía bên phải cổng trường lại vừa vặn thấy một màn kia, cô gái bị người kéo vào, Tô Lạc Ương và người bên trong xe kia dán sát sau, người đàn ông dùng tốc độ nhanh nhất gỡ xuống đồ trên mặt Tô Lạc Ương, sau đó hai người……hôn nhau!
Bentley màu đen nhanh chóng biến mất khỏi cổng trường.
Không biết ai lải nhải một câu, “Aizz, kẻ có tiền chính là không giống nhau, tan học đều là siêu xe mấy triệu đón đưa!”
Một người con cháu nhà giàu hơi có chút ánh mắt nhìn người lải nhải kia vẻ mặt khinh thường, “Mấy triệu cái gì, chiếc xe vừa rồi kia chính là Bentley bản giới hạn, giá trị chính là mấy chục triệu, đồ nhà quê chính là đồ nhà quê!”
Nghe lời nói của bạn học bên cạnh, sắc mặt Lạc Trạch âm trầm đến kỳ cục, mấy chục triệu?
Anh và Tô Lạc Ương là bạn bè từng chơi với nhau một đoạn thời gian, biết nhà cô có tiền, nhưng anh còn biết một ít việc khác của nhà cô, ba mẹ Tô Lạc Ương là hàng thứ hai của nhà họ Tô, địa vị chẳng ra gì, lái siêu xe mấy triệu là không có vấn đề gì, nhưng siêu xe mấy chục triệu hoàn toàn là không có khả năng.
Hơn nữa người đàn ông trong xe kia cũng không phải là ba của Tô Lạc Ương, ba Tô Lạc Ương sao có thể sẽ hôn con gái của mình!
Vừa rồi người kia chẳng lẽ là người bao dưỡng Tô Lạc Ương, nhưng với diện mạo kia của Tô Lạc Ương, đến anh còn khinh thường, người nọ khẳng định là mắt mù!
Lúc này bên trong xe Bentley
Một bàn tay Tô Lạc Ương cố sức chống ở trên ngực người nào đó, nhưng tay Kỳ Mặc Trần lại đặt ở trên lưng cô, dùng sức đè về phía trước.
Tô Lạc Ương thật sự không chống lại được, tay nhỏ buông lỏng, cứ như vậy nhào vào trong lòng ngực Kỳ Mặc Trần, còn nhào đến đầy cõi lòng.
Ngay từ đầu người đàn ông bởi vì cô gái chống lại mà sắc mặt trở nên âm trầm, ở khi môi chạm được mềm mại kia, lập tức giống như băng lạnh gặp nắng gắt.
Diêm Lâm lái xe phía trước sớm ở khi Tô Lạc Ương tiến vào xe đã nâng vách ngăn lên, chủ nhân thân thiết, anh dám nhìn sao!
“Ưm ưm!” Thẳng đến lồng ngực cô gái hoàn toàn đã không còn không khí bổ sung, Kỳ Mặc Trần mới buông lỏng tay ra.
⬅ Trước Tiếp ➡