⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ nó! Thất sách!
Tô Lạc Ương lấy lại mũ lưỡi trai trong tay Lâm Tiêu Vũ, sau đó đội lên, may mắn lúc này phòng học không có ai!
Tô Lạc Ương nhìn Lâm Tiêu Vũ há miệng thở dốc muốn giải thích, nhưng lại không biết nên nói cái gì.
Lâm Tiêu Vũ cũng cực kỳ bình tĩnh, hoàn toàn không hỏi, đặc biệt an tĩnh ngồi ở bên cạnh Tô Lạc Ương, nếu có người đi ngang qua đều có thể nhìn thấy, Lâm Tiêu Vũ hoàn toàn chính là dùng chính mình che Tô Lạc Ương đến kín mít!
Lâm Tiêu Vũ cầm lấy đũa tùy ý gắp đồ ăn từ từ ăn lên.
“Cái kia……” Tô Lạc Ương mới mở miệng, kết quả bên cạnh liền truyền đến giọng nói nhẹ nhàng nhu hòa của cô gái, nhưng lời nói ra lại không hề mềm nhẹ, “Về sau nếu ai dám nói cậu xấu xí, tớ sẽ giết chết kẻ đó!”
Tô Lạc Ương há miệng, nghẹn lời muốn nói trở về, chỉ để lại một tiếng phụt, “Phốc!”
Lâm Tiêu Vũ nghe được tiếng cười, nâng mặt bị tóc mái dày nặng che khuất lên, trên mặt có chút ửng hồng còn mang theo vẻ quật cường, “Cậu cười cái gì? Cậu lừa tớ, lừa mọi người trong trường!”
Biết chính mình đuối lý, Tô Lạc Ương vén tóc mái dày nặng của Lâm Tiêu Vũ lên, nhìn khuôn mặt nhỏ xinh trước mặt, cười nói, “Tớ không phải cố ý! Dáng vẻ trước kia chỉ là vì bảo vệ chính mình mà thôi, giống như cậu bây giờ!”
Không thể không nói, Tô Lạc Ương cười rộ lên thật sự rất đẹp, lời nói ra càng là vào tâm khảm Lâm Tiêu Vũ.
Lâm Tiêu Vũ đỏ mặt đánh bay tay Tô Lạc Ương, sau đó sửa sang lại tóc mái của mình, cô rất thông minh, cũng biết Tô Lạc Ương đang nói cái gì.
Chủ nhân chờ cô ở trong xe (1)
 
“Cái kia, chúng ta ăn cơm đi, tớ, tớ đói bụng!”
Cô nhóc này thật đúng là có thể che giấu, cô cũng không truy cứu, hai người cùng nhau ăn xong đồ ăn trên bàn!
Lúc tan học vào hai ngày sau, Tô Lạc Ương vừa thu dọn đồ của mình vừa nói, “Tiêu Tiêu, tớ về nhà, chờ tớ trở lại lại tiếp tục dạy cậu làm bài.”
Lâm Tiêu Vũ ngồi ở trên giường đệm của mình, đôi tay ôm sách, thuận miệng đáp, “Ừ, được!”
Tô Lạc Ương vốn không phải là cùng một phòng ký túc xá với Lâm Tiêu Vũ, bởi vì mấy bạn cùng phòng khác của cô chống đối, Tô Lạc Ương tìm được cái cớ hoàn mỹ yêu cầu cùng một phòng ký túc xá với Lâm Tiêu Vũ.
Hai cô gái này đều là đối tượng những bạn học trong lớp chống lại, cuối cùng, cộng thêm Tô Lạc Ương là thân phận thiên kim nhà họ Tô, trường học liền để trống ra một phòng ký túc xá để hai người bọn cô ở.
Nghĩ đến biểu tình ôm ngực của Dương Lệ, Tô Lạc Ương liền muốn cười, còn không phải là bắt cóc một học sinh ưu tú của lớp học thôi sao, có cần thiết phải như vậy không?
Không đúng, cô bắt cóc chính là đại ca hậu tương lai, đại ca hậu đó!
Lâm Tiêu Vũ đang chuyên chú xem quyển sách trên tay, đột nhiên quyển sách trên tay biến mất, vừa muốn phát tác, lại nghe được đỉnh đầu truyền đến giọng nói, “Ít xem sách một chút, nếu cậu đeo mắt kính thì sẽ rất xấu!”
Tuy rằng nhìn rất nhiều lần, nhưng mỗi lần cô đều nhịn không được đỏ mặt lên.
 
Thấy Lâm Tiêu Vũ đỏ mặt lên, Tô Lạc Ương thật sự cảm thấy có chút vô ngữ, cô đều đã hoài nghi năng lực biết trước tương lai này của cô có phải có sai lầm hay không!
Tô Lạc Ương vươn một ngón tay nhẹ nhàng nâng mặt cô ấy, “Ai da, về sau đừng động một chút liền đỏ mặt, nếu không, sau này làm sao làm đại ca hậu!”
Tiếng nói vừa dứt, mặt cô gái càng đỏ hơn, hoàn toàn không có nghe được Tô Lạc Ương đang nói cái gì!
Thấy câu thông thất bại, Tô Lạc Ương cũng không bắt buộc, đeo ba lô lên lưng, “Tớ đi đây, hai ngày sau gặp lại!”
Tô Lạc Ương đeo ba lô, mang theo khẩu trang mũ vừa hát vừa đi đến cổng trường.
⬅ Trước Tiếp ➡