⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi thấy Lâm Tiêu Vũ kia khẳng định cũng là bị Tô Lạc Ương mê hoặc, bằng không người ngày thường nói chuyện nhỏ như muỗi, sao lại sẽ vì Tô Lạc Ương nói chuyện như vậy với chủ nhiệm lớp.”
“Hứ, người ta là thiên kim đại tiểu thư, cô ta có rất nhiều tiền, tự nhiên có cách thu mua lòng người thôi.”
Tô Lạc Ương không để ý tới lời nói bóng nói gió của những người đó, cô không thích chủ nhiệm lớp Dương Lệ này, phương thức đi học của cô tốt nhất chính là ngủ, ngủ đến cô ta dạy xong tiết mới thôi.
Chuông tan học vang lên, Tô Lạc Ương trên cơ bản chính là trong nháy mắt chuông tan học vang lên liền thay đổi từ tư thế ngủ thành dáng ngồi, quả thực là muốn chọc cho Dương Lệ tức đến trợn hai mắt ngất xỉu đi.
Sau khi Dương Lệ nổi giận đùng đùng rời đi phòng học, lúc này Tô Lạc Ương mới xoay người nhìn về phía Lâm Tiêu Vũ bên cạnh, “Chúng ta tiếp tục, vừa rồi giảng cho cậu tới chỗ nào rồi?”
Nhưng mà Lâm Tiêu Vũ vẫn luôn nhìn cô không nói lời nào, Tô Lạc Ương bị cô ấy nhìn đến nổi da gà, “Nhìn tớ làm gì, không phải giảng đề cho cậu thôi sao?”
“Bạn học Lạc Ương, vì sao cậu muốn ngủ ở trong tiết học của cô Dương?” Ngữ khí chất vấn của Lâm Tiêu Vũ làm Tô Lạc Ương có chút ngốc, cô gái này là ngốc đi, giáo đến tệ như vậy, vì sao cô phải nghe cô ta dạy.
Tô Lạc Ương cũng biết cô gái này đang trách cứ cô, dùng ngữ khí không cho là đúng, “Mấy thứ cô giáo dạy tớ đều biết, vì sao còn phải nghe cô ta dạy!”
Dứt lời, cô gái như là phát hiện đại lục mới, một phen giữ chặt cánh tay Tô Lạc Ương, “Cậu đều biết?”
Tô Lạc Ương bị cô gái đột nhiên nhiệt tình dọa nhảy dựng, sao cô cảm giác cô gái này là đào bẫy chờ cô?
“Ừ!” Tô Lạc Ương gật đầu qua loa, sau đó nói sang chuyện khác, “Không phải vừa rồi cậu còn có một đề không biết giải sao, tớ dạy cho cậu!”
“Đề này!” Lâm Tiêu Vũ tùy ý chỉ một đề bài.
Nói xong một đề thì đã tan học hơn mười phút, Lâm Tiêu Vũ cũng rất thông minh, trên cơ bản là vừa điểm liền thông.
Lâm Tiêu Vũ thấy phòng học không có ai, nghĩ một lát là đến giờ cơm, cô đứng lên, “Lạc Ương, chúng ta đi ăn cơm đi!”
“Được thôi!” Tô Lạc Ương vui vẻ đáp ứng, Lâm Tiêu Vũ xem như người bạn duy nhất trong trường học này của cô.
Nhưng mà ở khi Tô Lạc Ương chuẩn bị đứng lên, một anh trai nhỏ đưa cơm hộp đi đến, anh trai nhỏ bên ngoài đi đến trước mặt Tô Lạc Ương, “Bạn học Tô Lạc Ương, đây là cơm trưa Nhất Phẩm Cư kêu tôi đưa tới cho cô!”
“A……” Cô hình như không có gọi cơm đi, chẳng lẽ lại là Kỳ Mặc Trần?
Ai dám nói cậu xấu xí tớ sẽ giết chết kẻ đó (3)
 
Tô Lạc Ương há miệng thở dốc vừa định hỏi, đột nhiên Lâm Tiêu Vũ bên cạnh hô một tiếng, cô ấy nhìn về phía Tô Lạc Ương, “Nhất Phẩm Cư? Nhất Phẩm Cư còn có thể đưa cơm hộp? Sao tớ lại không biết?”
“Vẫn luôn có thể, ngày hôm qua tớ còn ăn!” Tô Lạc Ương cảm thấy Lâm Tiêu Vũ có chút không thể hiểu được, hiện tại không phải đều lưu hành phần mềm bán đồ ăn bên ngoài sao, huống chi món ăn ở Nhất Phẩm Cư còn ăn ngon như vậy, khẳng định có rất nhiều đơn đặt hàng đi, đưa cơm hộp mà thôi, rất bình thường!
Anh trai nhỏ đưa cơm hộp đặt đồ xuống liền rời đi, Tô Lạc Ương nhìn đồ ăn trên bàn, nước miếng đều chảy ra, đồ của Nhất Phẩm Cư này ăn qua một lần thì sẽ nghiện, cô trực tiếp cầm lấy một cái đùi gà ăn lên, nhìn thấy Lâm Tiêu Vũ còn đang đứng sững sờ bên cạnh nhìn bàn học đầy đồ ăn, Tô Lạc Ương lôi kéo cô ấy, “Ngồi xuống cùng nhau ăn đi, nhiều đồ ăn như vậy, tớ cũng ăn không hết!”
Ngày hôm qua bởi vì không quen biết ai, vì vậy mới đổ đồ ăn dư lại, thiếu chút nữa đã làm cô đau lòng chết.
Lúc Tô Lạc Ương ăn cơm lấy khẩu trang trên mặt xuống dưới, nhưng mũ lưỡi trai trên đỉnh đầu vẫn là rất bất tiện, ở ngay khi Tô Lạc Ương ăn đến hăng say, đột nhiên cảm giác đỉnh đầu chợt lạnh, cô theo bản năng ngẩng đầu.
Lâm Tiêu Vũ chỉ là cảm thấy Tô Lạc Ương đội mũ ăn cơm có chút trở ngại, lúc này mới muốn giúp Tô Lạc Ương lấy mũ xuống, kết quả……
Cô nhìn thấy gì?
Lâm Tiêu Vũ cho rằng đôi mắt mình xảy ra vấn đề, còn riêng xoa xoa đôi mắt, kết quả ở trước mắt vẫn là khuôn mặt đẹp đến không gì sánh được.
Tô Lạc Ương còn đang buồn bực, kết quả nhìn biểu tình của Lâm Tiêu Vũ, lúc này mới nhớ tới mũ trên đầu mình bị cô nhóc trước mặt này cầm đi.
⬅ Trước Tiếp ➡