⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Lạc Ương vừa định phản bác, Lạc Trạch vốn đang ngồi dưới đất giả vờ làm mỹ nam lập tức đứng lên, cậu ta nhanh chóng đi tới giữ chặt cổ tay Tô Lạc Ương, trên mặt ngập tràn kinh ngạc: “Tô Lạc Ương, sao cậu lại tới đây!”Tô Lạc Ương tránh tay cậu ra ra, che kín mít mặt, thanh lãnh nói: “Bạn học này, cậu hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân không thế, huống chi chúng ta đã chia tay rồi, OK!”Vừa dứt lời, khuôn mặt tuấn tú kia của Lạc Trạch đã trầm xuống.
Thật ra cậu đã sớm biết Tô Lạc Ương sẽ bị Lý Kỳ mang đến đây, nên cậu ta mới đặc biệt ngồi đây hấp dẫn rất nhiều nữ sinh để cô có thể nhìn thấy.Cậu ta muốn cô phải cầu xin quay lại, kết quả cô lại nói gì mà nam nữ thụ thụ bất thân, dựa theo tính cách của Tô Lạc Ương thì chắc chắn phải mặt mày cầu xin quay lại mới đúng chứ?Lạc Trạch hết sức nghi ngờ, bên cạnh cũng có không ít mấy tiếng xì xào.“Bao cỏ được bọc như bánh chưng này là Tô Lạc Ương sao? Sao tự dưng mặc buồn cười thế!”“Tô Lạc Ương xấu muốn chết, y như mấy đồ nhà quê xấu xí í, cậu ta mặc thế này chắc cũng tự mình hiểu lấy đấy.”“Cũng đúng, mà sao cậu ta lại xuất hiện ở đây, thấy ai cũng nói cậu ta mất tích mà, sao đột nhiên quay về thế?”“Ai biết đâu, không ngờ cậu ta trở về vẫn không từ bỏ ý định với Lạc Trạch.
Chắc chắn biết hôm nay Lạc Trạch biểu diễn ghi-ta trên sân thể dục nên mới mỏi mắt trông chờ đến đây.”Nghe thấy đoạn đối thoại của mấy bạn này, Lạc Trạch vừa rồi còn đen mặt vì những lời cô nói, lúc này sắc mặt lại tốt lên lần nữa, có lẽ Tô Lạc Ương chỉ đang chơi lạt mềm buộc chặt với mình thôi.Tuy cậu ta chướng mắt cô gái xấu xí như Tô Lạc Ương, nhưng tốt xấu gì cô cũng là thiên kim nhà họ Tô, thân phận này cũng đủ để cậu ta ngước mắt nhìn lên rồi.
Có người như thế theo đuổi, lòng tự trọng của cậu ta mới được thỏa mãn.“Lạc Ương, cậu đến nơi này vì tớ sao, chúng ta không làm người yêu được nhưng làm bạn cũng không vấn đề gì mà!” Lạc Trạch muốn bắt lấy cánh tay Tô Lạc Ương nhưng lại bị cô né tránh.Trên mặt Lạc Trạch ngập tràn vẻ xấu hổ, từ lúc nào cô gái xấu xí luôn vâng vâng dạ dạ lại không cho cậu ta chạm vào thế!Vì cậu ta nên mới tới đây sao? Người này có phải cảm thấy mình quá tốt đẹp rồi không?Tô Lạc Ương nâng cằm: “Ngại quá, thật ra hiện tại chị đây đã có bạn trai rồi.
 
Hơn nữa, ai nói tôi tới đây vì cậu, nếu không phải có người lì lợm la liếm làm phiền trước mặt tôi, tôi sẽ đến nơi này phơi nắng độc gay gắt này chắc!”Tô Lạc Ương nói thế làm sắc mặt Lý Kỳ lập tức thay đổi, sao mà cô ta lì lợm la liếm được, à mà, hình như cô ta thật sự làm phiền Tô Lạc Ương thật.Cô ta kéo Tô Lạc Ương tới đây là muốn Lạc Trạch sẽ từ chối cô trước mặt nhiều người, sau đó khiến cô mất hết mặt mũi.
Trước kia chẳng phải Tô Lạc Ương vừa thấy Lạc Trạch đã nhào lên à, sao lần này hoàn toàn không nằm trong kế hoạch nhỉ?Tô Lạc Ương thấy Lạc Trạch không nói gì, cô giơ tay đẩy những nữ sinh vây quanh mình ra: “Nhường một chút, mặt trời ở đây chiếu gắt quá, các người chịu được, nhưng bổn cô nương đây chịu không nổi!”Tô Lạc Ương bước ra từ trong đám người, sau đó đưa mắt nhìn về phía Lạc Trạch đang bị nữ sinh vây quanh như ngôi sao: “Đúng rồi, nhắc nhở cậu một chút, Tô Lạc Ương tôi không thích Lạc Trạch cậu! Sau này đừng động một chút là lôi chuyện trước kia ra nói nữa, coi như lúc đó tôi mù đi!”Giọng nói thanh lãnh của cô gái văng vẳng bên tai Lạc Trạch.Không thể nào!Chẳng phải Tô Lạc Ương thích cậu ta đến mức chết đi sống lại hả, sao bây giờ lại thay đổi lớn thế?Tuy trên sân thể dục nữ sinh chiếm đa số, nhưng cũng có một ít nam sinh.
 
Không ít nam sinh đều ghen ghét nhân duyên với con gái của Lạc Trạch, chẳng qua chỉ lớn lên đẹp trai một chút thôi.“Thật ra tớ cũng cảm thấy có chút sảng khoái đấy, tớ đã không thích nhìn dáng vẻ tự cho mình là thanh cao kia của Lạc Trạch từ lâu rồi, cho rằng có chút nhân duyên với con gái thì coi mình thành vương tử à!”.
Trở lại phòng học, Tô Lạc Ương bắt đầu nhàm chán chơi điện thoại.
Cô đang xem dao động lên xuống của cổ phiếu công ty ba, trọng sinh vào thân thể này, cô cũng không muốn chỉ làm học sinh nghiêm túc thôi đâu.Hai công ty nhỏ trong tay ba là thứ nhà họ Tô xem như có cũng được không có cũng không sao.
 
Nếu muốn ba có chỗ đứng và sự tin tưởng trước mặt ông nội, vậy cô nhất định phải giúp ba làm hai công ty này lớn mạnh hơn.Cô đến thế giới này mà không có bất cứ tài nguyên nào, nhà họ Tô cũng chỉ cho cô được thân phận thiên kim thôi, không có thứ gì thực chất hết.
Cô muốn leo lên trên nữa, mà bước đâu tiên cô muốn chính là công ty của ba.Tô Lạc Ương như suy tư gì đó nhìn cổ phiếu dao động, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên làm cô sợ tới mức suýt nữa ngã từ trên ghế xuống.Mẹ nó! Ai thế, không biết dọa người là chuyện vô cùng thiếu đạo đức sao!Tô Lạc Ương nhìn màn hình, lúc này trực tiếp sợ tới mức hồn nhỏ run lên.
 
Sao Kỳ Mặc Trần lại gọi điện tới nữa, không phải vừa rồi còn nhắn tin với nhau hả!Tô Lạc Ương điều chỉnh lại cảm xúc thật tốt rồi mới nhấn nghe: “Alo?”“Tôi muốn gặp em!”Tô Lạc Ương: “…”Ha ha, người này đúng là không quanh co lòng vòng chút nào nhỉ.Tô Lạc Ương há mồm nói: “Đại ca à, tôi đang đi học đấy, trốn học lâu vậy rồi, anh đang muốn tôi bị trường đuổi luôn à?”“Có tôi ở đây, em sẽ không bị đuổi!”Hôm nay thật sự không đùa nổi nữa!Đương nhiên tôi biết, chẳng lẽ anh không nghe ra ý khác hả, chẳng qua tôi không muốn gặp anh thôi!“Anh đã nói mỗi tháng tôi sễ về Kỳ Trạch gặp anh hai lần, anh không thể cưỡng bách tôi nữa!” Tô Lạc Ương nói.“Ừ!”Ừ! Ừ là có ý gì? Tha cho cô rồi hả?“Tút tút!” Là tiếng điện thoại bị cắt đứt!…Thôi, coi như Kỳ Mặc Trần buông tha cho cô rồi.
Dù sao bây giờ cô cũng ở trường học, nhiều người thế này, dù Kỳ Mặc Trần muốn làm gì cô cũng không được!Một buổi trưa trôi qua một cách căng thẳng và vô vị, Tô Lạc Ương cũng ngủ ngon lành.
Những chương trình học nhàm chán đó đối với cô mà nói cũng chỉ là chuyện cỏn con, thi khảo sát chất lượng làm đại cũng được!Cấp ba Du Dương là trường trọng điểm nổi tiếng ở Đế Kinh, bởi đầu vào đều là những học sinh mũi nhọn nên cũng không quản quá nghiêm, sau tiết buổi chiều sẽ không còn môn nào nữa.Một mình Tô Lạc Ương đi lang thang trên cửa sau của trường, đang nghĩ đến chuyện đi ra ngoài ăn chút gì đó, đột nhiên có một bóng đen bao phủ lấy cô.Tô Lạc Ương ngước mắt lên, lập tức bị dọa cho hồn bay phách tán!Diêm Lâm, là trợ thủ bên người của Kỳ Mặc Trần, sao anh ta lại ở đây?Không phải anh ta luôn như hình với bóng với Kỳ Mặc Trần à, nếu anh ta ở đây, chẳng lẽ Kỳ Mặc Trần cũng ở chỗ này?Diêm Lâm ngăn Tô Lạc Ương lại: “Cô Lạc Ương, chủ tử muốn gặp cô!”Muốn, là muốn thôi, chứ không phải phải trực tiếp gặp cô!Làm gì có chuyện chủ tử bận tâm đến cảm nhận của người khác?Biết mình trốn không thoát, người ta đã tới đây rồi thì cô còn có cách nào nữa, chỉ có thể đi gặp anh thôi.Diêm Lâm kèm Tô Lạc Ương đi đến cửa sang trường học, chỗ này luôn thưa thớt không có mấy người, vậy nên chiếc Rolls-Royce màu đen chói mắt kia của Kỳ Mặc Trần cũng không ai nhìn thấy.Diêm Lâm kéo cửa cho cô, Tô Lạc Ương vừa định bước vào, cổ tay đã bị người ta bắt lấy rồi trực tiếp kéo lên.Tô Lạc Ương rơi vào một cái ôm đầy lạnh lẽo, nhắm mắt lại cũng biết người đó là ai, nhiệt độ cơ thể của người đàn ông này vẫn lạnh như trước.Tô Lạc Ương chưa biết nên nói gì, Kỳ Mặc Trần đã nói thẳng: “Tôi chưa từng nói tôi không thể tới gặp em!”Vâng vâng vâng, Satan anh nói gì cũng đúng, sau đó thì sao, gặp rồi thì sao nữa?Kỳ Mặc Trần liếc Diêm Lâm một cái: “Lái xe!”.
Lái xe? Đi đâu? Kỳ Trạch?Chẳng lẽ anh thật sự muốn dẫn cô về Kỳ Trạch? Lúc trước đã nói buông tha cho cô rồi mà, vì sao còn tới bắt cô đến Kỳ Trạch.Có lẽ nhìn thấy sắc mặt Tô Lạc Ương không đúng lắm, anh cũng đoán được vài phần, lúc này đáy mắt nhiễm một tầng sương lạnh: “Chỉ dẫn em đi ăn cơm thôi!”Không cần nhạy cảm thế đâu!Ăn cơm? Anh chạy đường xa đến trường học đón cô chỉ vì muốn dẫn cô đi ăn!Tuy khó hiểu nhưng thật sự là thế, chiếc Rolls-Royce màu đen láigần nửa tiếng rồi dừng trước cửa gọi là Nhất Phẩm Cư.Tô Lạc Ương nhìn nơi cổ hương cổ sắc trước mắt này, Nhất Phẩm Cư, giữa trưa hôm nay anh shipper đưa cơm cho cô cũng nhắc đến Nhất Phẩm Cư.
Kiếp trước, từ nhỏ đến lớn cô đã từng ăn không ít sơn hào hải vị, nhưng cô vẫn cảm thấy đồ ăn của Nhất Phẩm Cư ngon nuốt lưỡi!Tô Lạc Ương nhìn chằm chằm bảng hiệu một lúc lâu, Kỳ Mặc Trần cho rằng cô không thích: “Không thích có thể đổi nhà hàng khác!”Tô Lạc Ương nghe thấy lời của anh thì lập tức lắc lắc đầu: “Ai nói không thích, đồ ăn nơi này rất ngon, chúng ta mau vào thôi!”Nói xong, cô cho rằng Kỳ Mặc Trần sẽ bước chậm chạp nên trực tiếp lôi kéo lấy tay anh, dùng tốc độ nhanh nhất đi vào trong.Khoảnh khắc Kỳ Mặc Trần bị Tô Lạc Ương kéo tay, cả người anh lập tức cứng đờ, anh nằm mơ cũng không ngờ cô sẽ chủ động kéo tay mình.Tô Lạc Ương lôi Kỳ Mặc Trần vừa đi vào đã bị người khác cản lại, tay nhân viên dang ra đón bọn cô, một cái tay khác cung kính đặt trước ngực: “Hai vị tới ăn cơm sao? Đã đặt trước chưa ạ?”“A? Đặt trước?” Tô Lạc Ương nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, thanh thúy hỏi: “Anh hẹn trước chưa?”Hắn Kỳ Mặc Trần nhíu mày, ăn cơm còn phải hẹn trước?Nhà hàng này ai dám để anh hẹn trước chứ, nhưng lúc đối diện với cô gái vẫn gật gật đầu.Nhân viên kia cảm thấy giọng điệu của mình đã vô cùng tốt rồi, tốt đến mức không thể tốt hơn.
 
Nhưng người đàn ông tuấn mỹ tựa thiên thần hạ phàm trước mặt này lại dùng mặt muốn giết anh ta là thế nào?Diêm Lâm vừa đậu xe xong đi vào đã nhìn thấy cảnh tượng nhân viên đang ngăn chủ tử lại, anh ta lau mồ hơi ròng ròng, vội vàng bước lên kéo nhân viên kia sang một bên, dám cản chủ tử, ngại sống lâu hả?Diêm Lâm lập tức kéo nhân viên sang một bên, sau đó lấy một thẻ vàng có logo của Nhất Phẩm Cư ra: “Phân phó tất cả mọi người, đưa toàn bộ món ăn ngon nhất của Nhất Phẩm Cư đến phòng riêng!”Thẻ vàng!Nhân viên kia thấy tấm thẻ vàng này thì hai mắt trực tiếp lồi ra như hạt châu, chỉ cần có thẻ này thì đến nơi này ăn cơm sẽ không cần hẹn trước, trực tiếp muốn gì sẽ có thứ đó.
Tấm thẻ này nằm trong tay ông chủ Nhất Phẩm Cư bọn họ, cũng chỉ có mấy tấm thôi.
 
Người có được thẻ vàng của ông chủ, vậy chứng tỏ có quan hệ không giống bình thường rồi, thế mà vừa rồi anh ta lại ngăn cản bạn tốt của ông chủ!“Vâng vâng vâng, tôi lập tức đi phân phó ngay, xin quý khách chờ một lát!” Nhân viên kia vội vàng cúi đầu khom lưng, khí thế bày ra vừa này đã biến mất không thấy đâu.Mới đầu Tô Lạc Ương còn định kéo Kỳ Mặc Trần đi vào trong, nhưng vừa được một nửa đột nhiên nhớ đến chuyện mình hoàn toàn không quen thuộc nơi này.
Hiện tại hai người đã đổi một tư thế khác, không phải cô kéo Kỳ Mặc Trần, mà là Kỳ Mặc Trần kéo cô.Kỳ Mặc Trần dẫn cô đi vào một căn phòng cực kỳ tinh xảo, phòng được trang trí theo phong cách retro, thoang thoảng mùi thơm dễ chịu, vừa vào sẽ làm người ta có cảm giác vui vẻ thoải mái.Tô Lạc Ương đánh giá gian phòng riêng này, không khỏi lẩm bẩm: “Nơi này tốt thật!”Kỳ Mặc Trần nghe thấy âm thanh lẩm bẩm của cô gái: “Nếu em muốn, lúc nào cũng có thể tới!”.
Nghe Kỳ Mặc Trần nói thế, hai mắt cô gái nhỏ lập tức sáng ngời, rực rỡ nhìn thẳng về phía anh: “Thật sao? Tôi có thể tới bất cứ lúc nào?”“Ừ!”Kỳ Mặc Trần nghĩ, đợi lát nữa nói vài tiếng với ông chủ Nhất Phẩm Cư là được!Một lát sau đồ ăn đã được nhân viên bưng lên, rất nhanh chiếc bàn trước mặt Tô Lạc Ương đã chất đầy một đống đồ ăn ngon, cô gái nhỏ nhìn thấy thế thì bắt đầu thèm nhỏ dãi.
Nhìn bàn đồ ăn này, Tô Lạc Ương đột nhiên nghĩ đến thức ăn ở Kỳ Trạch.
Những thứ đồ đều do những đầu bếp đứng đầu chế biến, lúc đó do quá sợ Kỳ Mặc Trần nên nhất thời không nhấm nháp hết được.
 
Tô Lạc Ương trực tiếp cầm đũa kẹp một miếng sườn xào chua ngọt lên, nhanh chóng đưa đến bên miệng: “Tôi ăn trước…”Còn chưa nói xong đã bị người ta bắt lấy cổ tay, sau đó đưa vào miệng anh, chiếc đũa gắp sườn heo chua ngọt cứ thế biến mất!Người đàn ông chậm rãi nhai nuốt đồ ăn trong miệng, trên mặt toàn là vẻ hài lòng.
⬅ Trước Tiếp ➡