Tô Lạc Ương thấy dáng vẻ này của anh thì cực kỳ ngứa răng, cả bàn đồ ăn to thế kia mà còn cướp đồ của cô làm gì? Cô không chút nghĩ ngợi đã trực tiếp nói những suy nghĩ trong lòng mình với Kỳ Mặc Trần: “Sao anh lại cướp đồ ăn của tôi?”Kỳ Mặc Trần cũng không tức giận, không rõ ý vị liếc cô một cái: “Vì thơm!”Tô Lạc Ương nghẹn họng, mấy thứ này đều rất thơm.
Cô chợt kẹp một miếng sườn xào chua ngọt khác, lúc định bỏ vào trong miệng thì lại biến mất không thấy đâu!…Hiện tại Tô Lạc Ương đã quên mất người ngồi bên cạnh mình là Satan, cô trực tiếp bỏ đũa lên trên bàn, rống lên một câu: “Kỳ Mặc Trần, anh không có tay hả?”Diêm Lâm vừa đi tới cửa đã bị tiếng sư tử rống của Tô Lạc Ương làm cho chân mềm nhũn, cô Lạc Ương đã quên những gì mình trải qua ở Kỳ Trạch rồi à?“Ha ha!”Bên trong lại truyền đến tiếng cười trầm thấp thấp, không phải cười lạnh như bình thường, mà là tiếng cười phát ra từ nội tâm.
Diêm Lâm lúc này đã kinh ngạc há mồm, đã bao giờ chủ tử bị người ta gào lên thế đâu, quan trọng nhất là chủ tử lại không hề tức giận!!!Người đàn ông đứng bên cạnh Diêm Lâm giơ tay đẩy đẩy gọng kính màu tơ vàng trên mắt, ý cười ôn hòa truyền vào tai Diêm Lâm: “Không ngờ cũng có ngày có thể nhìn thấy Kỳ ca bị người ta rống, đã thế còn không tức giận!”Tô Lạc Ương thấy Kỳ Mặc Trần còn nở nụ cười, một tay cô ôm hết dĩa sườn xào chua ngọt vào trong lòng ngực: “Anh còn cười nữa, không cho ăn nữa, tất cả là của tôi!”“Ừ, đều là của em!”Tô Lạc Ương: “…” Vẻ mặt cưng chiều này là cái quỷ gì?Chờ một chút, vừa rồi cô rống lên với ai thế?Tô Lạc Ương máy móc dời mắt từ dĩa sườn xào chua ngọt về phía ngồi người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Cô, cô, lúc nãy cô rống lên với Kỳ Mặc Trần phải không!Tô Lạc Ương run rẩy để đĩa sườn tới trước mặt Kỳ Mặc Trần: “Khụ khụ, chuyện đó, tôi sai rồi, anh ăn đi!”Kỳ Mặc Trần hơi khó hiểu nhìn Tô Lạc Ương, vừa rồi nhóc con này còn hung dữ làm cơ mà, sao đột nhiên lại thế này!Kỳ Mặc Trần cầm đũa, sau đó kẹp một miếng đưa đến bên miệng cô gái nhỏ!“Ách…” Kỳ Mặc Trần muốn đút cho cô ư?Đồ ăn đã để bên miệng, cô không há mồm chẳng phải không cho ác ma mặt mũi sao!Tô Lạc Ương hơi hé miệng, anh kẹp miếng sườn nhẹ nhàng để vào miệng cô.
Diêm Lâm cùng người đàn ông đeo kính tơ vàng đi đến, Diêm Lâm đi đến bên cạnh Kỳ Mặc Trần, còn người đàn ông đeo kính kia lại cười như không cười nhìn anh: “Kỳ ca, không ngờ cũng có một ngày tôi nhìn thấy cậu đút đồ ăn cho con gái đấy!”.
Kỳ Mặc Trần liếc anh một cái, sau đó vươn tay: “Thẻ vàng của cậu, lấy thêm một cái đi!”“Thẻ vàng? Không phải đã cho cậu một tấm rồi à?” Tuy anh ta đang hỏi, nhưng cũng nhanh chóng sờ soạng trong túi áo mình.
Vừa đặt thẻ vào trong tay Kỳ Mặc Trần, kết quả anh ta lại nhìn thấy bạn tốt qua tay đưa cho người khác.
Kỳ Mặc Trần đưa cho Tô Lạc Ương: “Nhận đi, sau này có tấm thẻ này, tới đây sẽ được ăn cơm miễn phí!”“Miễn phí? Tốt vậy à!” Tô Lạc Ương ngơ ngác nhận lấy thẻ vàng, trọng lượng thật sự không thấp, vừa nhìn đã biết dùng vàng ròng để làm ra.
Khuôn mặt Khương Vũ đau khổ nhìn Kỳ Mặc Trần: “Kỳ ca, một bữa cơm của Nhất Phẩm Cư chúng tôi cũng không dưới một vạn đâu, cậu không sợ người khác ăn sập tiệm nhà tôi sao?”Tuy những lời này chỉ là nói giỡn, nhưng Tô Lạc Ương vẫn cảm thấy mình ăn chực của người ta mãi cũng không tốt.
Huống chi vô công bất thụ lộc, cô vẫn chưa biết quan hệ giữa mình và Kỳ Mặc Trần là gì.
Kỳ Mặc Trần: “Không phải cậu cứ chực chờ miếng đất nới Đông Thành kia à, tặng cậu đấy!”Hai mắt Khương Vũ lập tức sáng lên: “Thật à?”Miếng đất kia anh ta đã thèm nhỏ dãi từ lâu, muốn lấy về để làm chi nhánh của Nhất Phẩm Cư, kết quả Kỳ ca sống chết không cho, sao bây giờ đột nhiên cho thế, chẳng lẽ…Khương Vũ nhìn về phía cô gái nhỏ đang rối rắm có nên nhận thẻ vàng ngồi đối diện!Là vì cô!“Ừ!” Kỳ Mặc Trần nâng chén rượu lên, uống một ngụm.
“Kỳ ca, anh tốt quá!” Dứt lời, Khương Vũ lại đưa mắt sang Tô Lạc Ương: “Vị này là…”Vốn còn muốn nói gì khác, đột nhiên lại phát hiện không biết gọi là gì, Kỳ Mặc Trần hơi hơi ngước mắt: “Bạn gái tôi!”Dứt lời, Khương Vũ lập tức chân chó chạy đến bên cạnh Tô Lạc Ương, sau đó dùng vẻ mặt vô cùng ân cần nói: “À à, chị dâu, em cứ nhận tấm thẻ này đi, sau này tới Nhất Phẩm Cư của tôi muốn ăn gì thì cứ thoải mái, không thu tiền đâu!”Cô gái nào đó vốn đang suy nghĩ có nên nhận không đây, nghe Kỳ Mặc Trần nói thế thì trực tiếp ngẩn ra, cô thành bạn gái anh lúc nào, à mà, sao người này có thể gọi loạn thế được!Nhìn thấy Tô Lạc Ương đang nghi ngờ, Kỳ Mặc Trần: “Đây là tâm ý của Khương Vũ, nhận đi!”“Đúng vậy, chị dâu, đây là chút tâm ý của tôi, em không nhận là không cho tôi mặt mũi đấy!”Tiếng chị dâu này của Khương Vũ gọi đến mức muốn ngọt thế nào thì ngọt thế ấy, anh em bọn họ biết Kỳ Mặc Trần lãnh đạm với phụ nữ thế nào.
Tuy miếng đất kia của Kỳ Mặc Trần cho đi cũng giống như bố thí thôi, nhưng anh vì một người phụ nữ mà làm như vậy, đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy.
Tô Lạc Ương thật sự muốn gào lên, có thể đừng gọi tôi là chị dâu nữa được không, nhưng vì khuất phục dưới “dâm uy” của Satan nên không dám phủ nhận.
Lỡ người đàn ông này đột nhiên phát hỏa, sau đó uống máu cô nữa thì sao đây?Cả bữa cơm này Kỳ Mặc Trần vẫn luôn gắp đồ ăn cho Tô Lạc Ương, thỉnh thoảng cũng ăn vài miếng.
Đương nhiên người ăn và người gắp đều cực kỳ vui vẻ, chỉ khổ hai cẩu độc thân ngồi đây thôi, hiển nhiên cả quá trình bọn cô không hề nghe thấy tiếng hừ hừ vùng lên nào từ hai người này.
Cơm nước xong xuôi, Kỳ Mặc Trần nhanh chóng dẫn Tô Lạc Ương về trường, hai người vẫn dừng xe ở cửa sau trường, Tô Lạc Ương vừa xuống xe đã bị người ta kéo tay lại.
Bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Nhớ kỹ, em là bạn gái tôi, không ai có thể ức hiếp em! Đương nhiên, cũng không thể trêu ong chọc bướm bên ngoài.
”Câu trước còn khiến Tô Lạc Ương cực kỳ cảm động, nghe thấy câu sau làm cô trực tiếp không muốn để ý đến anh nữa, danh tiếng của cô trong trường kém vậy, chọc ong chọc bướm kiểu gì!.
Nhớ kỹ ước định một tháng về Kỳ Trạch hai lần!” Dứt lời, Rolls-Royce màu đen hất đuôi đẹp trai một cái rồi rời đi.Biết rồi, cần gì một ngày mà nhắc nhở cô nhiều lần thế chứ!…Ban đêm, trường học được bao phủ bởi một tầng an tĩnh, Đế Kinh ban đêm cũng cực kỳ mát mẻ.
Tản bộ chỗ này thật sự là chuyện vô cùng tuyệt vời đối với người vừa ăn cơm no căng như cô, cô phát hiện hôm nay mình ở chung với Kỳ Mặc Trần đã không cần quá cẩn thận, hơn nữa Kỳ Mặc Trần cũng không đáng sợ như vẫn nghĩ!Nghĩ đến đây, tâm trạng của Tô Lạc Ương càng tốt hơn, chỉ cần cô không chọc người đàn ông kia phát điên, có lẽ những ngày trôi qua sẽ không đến nỗi nào!“La la la!” Tô Lạc Ương nhẹ nhàng hát vài tiếng, buổi tối ở đây không có quá nhiều người, thỉnh thoảng sẽ có một vài người đi ngang qua.Cô đi đến một ao nhỏ gần trường học, hiện tại cô không muốn trực tiếp về phòng ngủ nên ngồi luôn bên cạnh dòng suối, nhìn ánh trăng và vô số vì sao lấp lánh phản ngược trong hồ nước.Từ khi rời khỏi Kỳ Trạch, cuộc sống của cô cũng đã chậm rãi đi vào quỹ đạo, tuy người đàn ông này thỉnh thoảng sẽ bỗng nhiên xuất hiện, nhưng những lúc ấy đều tốt cho cô.
Lúc mọi người bài xích cô, anh sẽ để người đưa cơm, còn dẫn cô đến Nhất Phẩm Cư, đã thế còn lấy thẻ vàng để cô có thể lúc nào cũng được ăn cơm miễn phí.
Thậm chí sau khi cô về nhà họ Tô, anh sẽ bảo người đưa quà đến cho cô thêm thể diện, tất cả những thứ những thứ này đều chứng tỏ Kỳ Mặc Trần rất tốt với cô.Tuy anh đã từng làm tổn thương cô, nhưng sau đó lại đối tốt với cô gấp bội, hiển nhiên tốt hơn nhiều với những người thân bạn bè lương bạc này.Tô Lạc Ương xuất thần ngồi bên ao, đột nhiên phía sau xuất hiện tiếng bước chân hỗn loạn, còn có âm thang kiều mị làm người ta mặt đỏ tai hồng.“Ưm, A Trạch, em thật sự rất thích anh!” Lý Kỳ lung tung chụp lên miệng Lạc Trạch, cậu ta cũng chỉ giả vờ khua tay một chút, chứ không thật sự ngăn cản Lý Kỳ nhào lên hôn mình.“Tiểu Kỳ, nơi này là trường học, chúng ta làm vậy không tốt lắm đâu!” Lạc Trạch thoáng đẩy Lý Kỳ ra, nhưng cô ta rất nhanh đã nhào đến.Hai tay Lý Kỳ câu lấy Lạc Trạch, con ngươi ngập tràn sương mù mê mang, khuôn mặt cô ta cũng không tệ lắm, lúc này dáng vẻ quyến rũ càng khiến người nhìn suýt không kiểm soát được: “A Trạch, anh sợ gì chứ, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, phát sinh một chút quan hệ cũng là chuyện bình thường.
Cho dù bị người ta nhìn thấy thì sao, em là con gái của giám đốc trường này, không ai dám nói ra đâu, nếu không người đó sẽ chết chắc!”Tô Lạc Ương ngồi đầu này của hồ nước, mà Lạc Trạch và Lý Kỳ lại ở bên khác.
Trong lòng cô lúc này có mười vạn con lạc đà đang chạy loạn, đi giải sầu mà cũng gặp được cảnh tượng hai người này tán tỉnh nhau.Hơn nữa hai nhân vật chính này còn là người cô biết, vận khí gì thế không biết?Cửa ra ở chỗ khác, mà nơi đó vừa lúc bị hai người này chặn lại, lúc này đi ra cũng không được, không đi cũng không xong.Tô Lạc Ương đang nghĩ đối sách, kết quả thế công của bên kia càng ngày càng mãnh liệt hơn.
Âm thanh thân mật của hai người càng lúc càng lớn, Tô Lạc Ương mắng Lạc Trạch một tiếng, đúng là đồ tiểu bạch kiểm mặt người dạ thú, đã thế còn làm những trò thế kia.Cô cũng không ngờ có thể nhìn thấy hai người kia trình diễn một màn đông cung sống ở chỗ này, mắt mù đấy hiểu không?Tô Lạc Ương nghĩ nghĩ một lúc mới nhìn thấy hòn đá nhỏ trên mặt, tròng mắt cô xoay chuyển, ngồi xổm xuống nhặt nó lên rồi ném về phía hồ, tiếng bõm nước kia làm Lạc Trạch và Lý Kỳ còn đang thân mật hoàn toàn khiếp sợ, động tác cũng trực tiếp ngừng lại.Lạc Trạch và Lý Kỳ đều bị tiếng nước thình lình kia dọa sợ, hai người trực tiếp nhặt quần áo cởi một nửa trên mặt đất lên rồi chạy té khói.