⬅ Trước Tiếp ➡
Một cô nữ sinh dùng khuỷu tay chạm chạm bạn nữ bên cạnh: “Này này, cuộc đối thoại vừa rồi của Tô Lạc Ương và Dương Lệ hài thật đấy, tớ suýt nữa không nhịn được cười!”Một nữ sinh khác gật gật đầu nói: “Tớ cũng thế, Tô Lạc Ương này như thay đổi thành người khác ấy, trước kia sao có chuyện dám nói chuyện với Dương Lệ thế được!”“Mà tớ không nhìn được nữa, bao cỏ này sớm một rời khỏi lớp mình chút thì tốt rồi!”“Vì sao thế, có cậu ta ở đây, chúng ta cũng được xem trò hài nhiều mà!”“Cậu ta kéo thấp thành tích của lớp chúng ta đấy, chỉ cần chỗ có cậu ta thì đúng là cứt chuột làm hư nồi cháo!”“Cũng đúng!”Tô Lạc Ương ghé trên bàn cười lạnh, cứt chuột sao? Một khi đã thế, vậy mấy người cứ chờ xem ai là cứt chuột đi!Hình như phiền toái tới rồi!.
Bảy tám nữ sinh đứng nhao nhác bên bàn Tô Lạc Ương, trong đó có một nữ sinh cầm đầu gõ gõ bàn của cô: “Tô Lạc ương, Lạc Trạch nghe tin cô trở lại nên muốn gặp cậu đấy!”Tô Lạc Ương vẫn tiếp tục ngủ, sao có giấc ngủ mà cũng không được an phận thế?Nữ sinh cầm đầu thấy Tô Lạc Ương không phản ứng mình, mày liễu nhướng lên, trực tiếp kéo tay Tô Lạc Ương rồi nhấc lên.Tô Lạc Ương giống như tôm mềm oặt bị nữ sinh kia lôi đi, mới đầu nữ sinh cầm đầu chỉ muốn kéo Tô Lạc ương lên mà thôi, không ngờ cô lại trực tiếp đảo về phía bọn họ.Tô Lạc Ương trực tiếp ngã xuống trên người mấy cô gái đó, cuối cùng đám nữ sinh kia bị cô đè dưới thân.Khóe miệng Tô Lạc Ương hơi cong lên, sau đó phủi phủi người không chút bụi bặm của mình mới chậm chạp đứng lên, rũ mắt nhìn về phía mấy nữ sinh đã ngã thành một đoàn: “Ngại quá, vừa rồi còn chưa ngủ tỉnh!”Cả lớp lập tức trầm mặc!“Phốc!” Không biết là ai không nhịn được cười, lúc này khiến cả lớp trực tiếp cười ầm ầm phá lên.“Ha ha ha, ha ha ha!”Mấy nữ sinh kia bắt đầu đứng lên, vẻ mặt nữ sinh cầm đầu kia xanh mét, cô ta không ngờ mình lại bị Tô Lạc Ương chơi một vố nhue vậy.Ở đây có nhiều người nên cô ta không muốn phát tác, khuôn mặt đen thui nói lại một lần nữa: “Tô Lạc Ương, Lạc Trạch nghe tin cậu trở lại nên muốn cậu đi gặp cậu ấy!”Tô Lạc Ương không chút nghĩ ngợi đã nói: “Không quen, không rảnh!”Nữ sinh cầm đầu kia lập tức nở nụ cười: “Tô Lạc Ương, cậu vô dụng quá rồi đấy, chẳng qua bị đá thôi mà.
Có thế thôi mà cậu cũng không dám gặp à, đã thế còn dùng lí do xàm xí như không biết này nữa!”Tô Lạc Ương không trả lời, cô chỉ ngồi trên chỗ mình chờ mãi, đợi mãi.
 
Dù mấy nữ sinh kia nói lời khó nghe hơn nữa, Tô Lạc Ương cũng không phản ứng, chỉ lo chơi điện thoại của mình.
Chiếc điện thoại này là một trong những đồ đoi Kỳ Mặc Trần đưa cho cô, cũng là bản mới nhất hiện nay!Cuối cùng chuông vào học cũng vang lên, lúc này Tô Lạc Ương dời con ngươi từ di động về phía mấy nữ sinh đang kẻ xướng người hoạ, lảm nhảm bên tai kia: “Đến giờ học rồi, các cậu đi được rồi đấy!”Dứt lời, sắc mặt mấy nữ sinh kia lập tức trở nên xanh mét.
 
Bọn họ tốn một đống nước bọn muốn kích thích Tô Lạc Ương đi cùng, kết quả lúc này cô mới phản ứng lại, thản nhiên nói một câu các cậu có thể đi rồi, không phải đang nói khéo một họ lăn đi à!Nữ sinh cầm đầu cắn răng định chỉ vào Tô Lạc Ương chửi ầm lên, nhưng bạn học bên cạnh lại nhỏ giọng nói: “Chị Lý Kỳ, giáo viên sắp tới rồi, chúng ta đi thôi!”Lý Kỳ tức giận đến mức hất nữ sinh kia ra, trước khi đi còn không quên nói một câu: “Hừ, Tô Lạc Ương, cậu cứ đợi đấy!”Nhìn bóng dáng rời đi của Lý Kỳ, Tô Lạc Ương thật sự không biết nên nói gì, nữ sinh này tới đây làm trò hề hả?Chân trước bọn Lý Kỳ vừa rời đi, chân sau giáo viên đã vào lớp.
Tiết học lần này là thầy dạy toán Chu Vũ, lúc này không hề nghe thấy mấy tiếng thúc giục như cô Dương Lệ dạy văn kia.Chưa đến nửa tiết, Tô Lạc Ương đã ngửi thấy mùi ngon, ngay cả điện thoại có thông báo bên cạnh cũng không nhìn thấy.Chu Vũ này dạy toán rất thú vị, đôi khi giảng một công thức toán nho nhỏ cũng có thể dạy rất xa.
Anh ta dạy rất tinh tế, học sinh thích nhất là nghe anh ta giảng bài, hơn nữa diện mạo cũng rất đẹp trai, vậy nên rất nhiều học sinh thích thú.Anh ta là thầy dạy toán tài hoa học kỳ này, tuy đã nghe thấy rất nhiều tin đồn trong trường, nhưng anh ta lại cảm thấy Tô Lạc Ương không hề xấu như những lời trong miệng của giáo viên và học sinh kia..
Lúc Chu Vũ rời đi còn nở nụ cười với Tô Lạc Ương, cô cứ thấy anh ta có chút kì quái, chẳng qua cô chỉ cảm thấy anh ta giảng bài rất thú vị mà thôi, cười với cô là có ý gì?Sau khi xong bốn tiết, lúc này đúng là thời điểm ăn cơm, người trong lớp đã tan đi không ít.
Tô Lạc Ương vẫn ngồi trên vị trí của mình, bây giờ cô không thấy đói, cũng không muốn đi ăn cơm.Điện thoại để bên cạnh đột nhiên rung lên một cái, Tô Lạc Ương hoài nghi cầm lên, lúc nhìn thấy Kỳ Mặc Trần gửi tin nhắn tới thì suýt chút nữa bị dọa đến mức ném luôn cả điện thoại.Kinh sợ qua đi, Tô Lạc Ương ổn định lại tinh thần rồi mở điện thoại ra, kết quả có hơn một trăm tin nhắn được gửi tới!Tô Lạc Ương xem nhật kí tin nhắn, phát hiện một trăm tin này đều cùng một kiểu.
Toàn là gì mà: “Vì sao không trở về chỗ tôi!” ngoài ra thì còn “Em đang làm gì!”…Mẹ nó cô vừa đi học mà, về thế nào được!Di động lại rung lên, vẫn là một tin không khác gì trước kia: “Vì sao không trở về chỗ tôi!”Tô Lạc Ương nghĩ, nếu cô còn không trở về, chỉ sợ Kỳ Mặc Trần sẽ tới đây bắt cô đi mất! Vừa nghĩ thôi đã cảm thấy vô cùng đáng sợ!Ngón tay thon dài của Tô Lạc Ương lướt nhanh trên màn hình: “Chuyện đó, vừa rồi đang đi học!”Tin nhắn mới gửi qua, rất nhanh tay đã giật lên một cái.Kỳ Mặc Trần: “À!”Tô Lạc Ương: “…” À là sao hả, có phải anh rảnh đến mức đau trứng rồi không, gửi cho cô một trăm tin nhắn vì sao không trở về, nhắn lại thì anh lại gửi “À!”Tô Lạc Ương đang tổ chức ngôn ngữ để gửi câu gì đó.
Kỳ Mặc Trần đã gửi tiếp một tin nhắn tới: “Ăn cơm chưa?”Vốn Tô Lạc Ương định trực tiếp gửi câu không ăn, nghĩ lại một lúc mới nhắn lại không muốn ăn!Kỳ Mặc Trần: “Phải ăn!”Người đàn ông này có chứng cưỡng bách sao, phải bắt cô ăn cơm bằng được à?Nhưng khoảng cách giữa hai người đã rất xa, Kỳ Mặc Trần cũng không thể quản được cô, thôi cứ gửi tin nhắn lừa cho qua trước đã.Tô Lạc Ương: “Lát nữa rồi tôi đi ăn luôn, anh cũng ăn cơm đi nhé, không nhắn nữa đâu!”Kỳ Mặc Trần: “Ừm!”Tô Lạc Ương không nhắn lại nữa, Kỳ Mặc Trần cũng không tìm cô.
Tô Lạc Ương đột nhiên cảm thấy tên ma quỷ này cũng rất dễ ở chung.Tô Lạc Ương ngồi trên chỗ một lát, đột nhiên có một anh trai shipper hộp gõ gõ cửa trước phòng học: “Xin hỏi ai là Tô Lạc Ương thế?”Tô Lạc Ương nghe thấy có người kêu tên mình thì đứng lên: “Là tôi!”Trên mặt anh trai shipper nở nụ cười khì khì đến trước mặt Tô Lạc Ương, sau đó bày hết tất cả mọi thứ trên bàn cô.
 
Chỉ chốc lát sau, một chiếc bàn nho nhỏ đã để ngập tràn đồ ăn làm không ít người chảy nước miếng, còn có một ít đồ ăn vặt!Anh trai shipper bày đồ xong liền nói: “Cô Lạc Ương, đây là đồ ăn được đặt cho ngài ở Nhất Phẩm Cư, mong ngài ăn vui vẻ!”Nói xong anh ta liền ròi đi, còn Tô Lạc Ương ở lại dùng vẻ mặt ngơ ngác nhìn một bàn đầy đồ ăn, ai đặt cơm cho cô thế, chẳng lẽ là… Kỳ Mặc Trần!Ngoài Kỳ Mặc Trần ra, cô thật sự không thể nghĩ được người thứ hai, huống chi vừa rồi Kỳ Mặc Trần còn hỏi cô đã ăn cơm chưa.Lúc này đã có người ăn xong nhanh chóng về phòng, nhìn thấy đồ ăn phong phú trên bàn Tô Lạc Ương thì trên mặt đầy vẻ hâm mô.
Hơn nữa vừa rồi bọn họ nghe thấy Nhất Phẩm Cư, đồ ăn của Nhất Phẩm Cư ngon muốn nổ lưỡi, song lại cực kỳ xa xỉ.
Vừa ngồi xuống thôi đã mất hơn cả vạn, sao bọn họ chưa từng nghe thấy Nhất Phẩm Cư còn giao hàng nhỉ?Đồ ăn để trên bàn ăn cũng không được, không ăn cũng không xong, nhiều như thế không thể lãng phí được!Tô Lạc Ương chậm rãi giải quyết đồ ăn trên bàn, Kỳ Mặc Trần ở xa thế kia mà vẫn nghĩ đến cô, thật sự tốt hơn nhiều so với những bạn học ở gần cô hiện tại.
 
Vừa rồi những người đó đi ra ngoài đều túm ba túm bảy, không ai nghĩ đến cô hết.Tô Lạc Ương trở lại chỗ ngồi liền gửi ngay tin nhắn cho Kỳ Mặc Trần, sau này không nên tặng đồ cho cô thế nữa, muốn đưa cũng không thể đưa quá nhiều, lãng phí lương thực là chuyện vô cùng xấu hổ..
Sau khi gửi tin nhắn cho Kỳ Mặc Trần, vốn Tô Lạc Ương còn ghé trên bàn nghỉ ngơi một lát, nhưng có người lại không muốn cô được như nguyện!Mấy nữ sinh do Lý Kỳ cầm đầu lại tới nữa.
Lý Kỳ trực tiếp đi đến trước mặt Tô Lạc Ương, hung tợn nói: “Tô Lạc Ương, nếu cậu không đi gặp Lạc Trạch, tôi có rất nhiều cách để dạy dỗ cậu!”Tô Lạc Ương: “…” Nhóm người này, muốn uy hiếp người ta thì cũng nên có chút mới mẻ chứ?Bị mấy người kia làm phiền, Tô Lạc Ương đứng lên, đè mũ lưỡi trai trên đầu xuống rồi đi ra ngoài: “Đi thôi!”Tuy không quen nhìn thấy dáng vẻ tự cho mình là thanh cao của Tô Lạc Ương, song nghĩ đến chuyện lát nữa cô sẽ mất hết mặt mũi, tâm trạng không quá tốt cũng trở nên dễ chịu hơn.Giả vờ, cứ giả vờ đi, đợi lát nữa đừng ném mặt mũi thảm quá đấy!Hai tay Tô Lạc Ương cắm túi đi dọc hành lang dài, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh.
 
Đó là cảnh tượng trên sân thể dục, có cô, có Lý Kỳ đang đứng bên cạnh, còn có một thiếu niên nữa, hình như là người nguyên chủ thích, Lạc Trạch!“Sao lại không đi nữa? Cậu đã đồng ý với tôi sẽ đi gặp Lạc Trạch mà.” Lý Kỳ thấy Tô Lạc Ương dừng lại, cho rằng cô muốn đổi ý nên vội vàng nói.Tô Lạc Ương nâng mặt, con ngươi mang theo tia sắc bén bắn thẳng đến Lý Kỳ, hình ảnh vừa hiện lên trong đầu kia khiến cô biết Lý Kỳ này không phải đơn thuần chỉ muốn để cô đi gặp Lạc Trạch, mục đích cuối cùng của cô ta là muốn nhục nhã cô trước mặt bạn bè!Muốn chơi à? Bổn tiểu thư đây sẽ cố hết sức chơi với các cưng, đoạn tình sử kia của nguyên chủ cũng nên kết thúc rồi.Hình ảnh trong đầu vừa rồi hoàn toàn xuất hiện một cách đột nhiên, tuy cô không biết vì sao thỉnh thoảng mình sẽ nhìn thấy một ít cảnh tượng tương lai.
Nhưng cô biết năng lực xuất hiện ngẫu nhiên này hoàn toàn có thể cho mình biết tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì, nói cách khác cô có thể thay đổi một ít chuyện sẽ xảy ra.Tô Lạc Ương không để ý tới Lý Kỳ, cô chỉ chăm chăm đi về phía trước.Lúc bọn cô đến sân thể, quả nhiên ở đó có không ít người vây quanh.
 
Tô Lạc Ương ngước mắt nhìn qua, một thiếu niên mặc đồng phục màu trắng đang ngồi xếp bằng chính giữa sân, đang ôm một chiếc ghi ta trong lòng ngực, chung quanh có không ít cô gái nhỏ dùng vẻ mặt ái một nhìn cậu ta.Tô Lạc Ương nhìn người đang đàn ghi-ta kia, tuổi còn trẻ, biết đàn ghi-ta, diện mạo cũng không tồi.
Loại trai trẻ như ánh mặt trời này đúng là hấp dẫn không ít cô gái nhỏ, chỉ tiếc, vẫn không khiến cô mảy may.“Nhường một chút nào!” Lý Kỳ dẫn theo Tô Lạc Ương trực tiếp ngăn đám nữ sinh kia lại, rất nhiều cô gái đang ngắm trai đẹp bị người ta cắt ngang thì trên mặt hiện lên vẻ khó chịu.
Nhưng lúc nhìn thấy đó là Lý Kỳ, sự bực tức kia rất nhanh đã biến mất không thấy tăm hơi.Lý Kỳ là chị đại có tiếng trong trường, cũng là một trong những người ủng hộ Lạc Trạch, trường học này không có mấy ai dám đụng đến cô ta.Lúc Lý Kỳ đứng trước mặt thiếu niên mặc đồ trắng, sự không kiên nhẫn trên mặt lập tức biến mất, giọng nói cũng đặc biệt ép cho nhẹ hết mức: “A Trạch, nhìn xem tớ dẫn ai tới này!”“…”Thiếu niên được Lý Kỳ gọi là A Trạch ngẩng mặt lên, lúc này mặt trời chiếu xuống nắng bức, những tia nắng chiếu xuống trên mặt cậu ta giống như mạ thêm một tầng kim quang.Tô Lạc Ương nhìn những nữ sinh cố chịu nắng gắt trên đỉnh đầu chỉ vì muốn xem một thiếu niên đánh đàn ghi-ta, đám người kia vừa nhìn Lạc Trạch đã hưng phấn đến mức đấm ngực dừng chân, chẳng lẽ chỉ có một mình cô thấy nóng sao?“Nóng quá, về đây!” Tô Lạc Ương nhíu mày nói, xoay người bắt đầu rời đi.Gặp quỷ gì chứ! Cô nói muốn gặp tên đàn ông làm vẻ này lúc nào, không phải anh lì lợm la liếm để tôi tới à?.
⬅ Trước Tiếp ➡