⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng đâu phải con không biết tính cách ba mình, những thứ đó chắc chắn không phải đồ có giá trị liên thành gì, chúng ta đâu thèm, con muốn thì mẹ mua cho con là được!”“Dạ, chỉ có mẹ tốt nhất thôi.” Tô Ngọc Oánh thân mật dựa sát vào Phương Lệ Yến, may hôm nay Tô Lạc Ương chưa ăn gì, nếu không có lẽ đã nôn cho đầy đất.Tô Lạc Ương cũng không muốn tiếp tục làm trò điên khùng ở đây thêm nữa, cô xoay người kéo bà Diêu rời đi, phía sau còn mấy người giúp việc ôm đồ đi theo.Tô Lạc Ương phát hiện thật ra lúc nào cũng có ánh mắt nhìn theo mình, nhưng cô cũng không muốn để ý.
Đúng là hai đứa con trai của bác cả, Tô Thế Ngôn và Tô Thế Cẩm.Hằng nam hai anh em chỉ mài giũa trong xí nghiệp của nhà họ Kỳ, xét về tâm cơ thâm trầm, tất nhiên Tô Ngọc Oánh không thể so được.
 
Tuy Tô Lạc Ương chỉ là một cô gái nhỏ, nhưng bọn họ vẫn cảm giác được sự nguy hiểm vô hình cô mang lại.Từ lúc nào mà một bao cả luôn vâng vâng dạ dạ lại khiến họ có cảm giác nguy cơ chứ!Cha con tâm ý tương thông, huống chi hai an hem này đều học được thủ đoạn từ trên người ba mình.
Tô Minh Bằng nói: “Một đứa chưa tốt nghiệp cấp ba mà thôi, không cần để ở trong lòng!”“Vâng, ba!” Hai anh em đồng thời gật đầu.Nhà họ Tô rất lớn, nhưng vẫn kém rất nhiều so với Kỳ Trạch của Kỳ Mặc Trần.
Tô Lạc Ương dựa vào ký ức đi vào gác mãi nhỏ mình ở trước nay, vì nhị phòng không ở đây không được sủng ái nên bọn một nhà ba người bọn cô, cộng thêm bà Diêu vẫn luôn ở căn phòng bé nhất ở nhà Tô, trước nay muốn ra vào đều phải đi từ cửa hông.Tô Lạc Ương đẩy cửa gác mái nhỏ ra, lúc này đã thấy hai bóng dáng đang ngồi trên sô pha thảo luận gì đó!Lúc này Tô Đình Nghiên còn đang cùng vợ mình Diệp Vũ Họa thảo luận phải dùng bao nhiêu tiền để tìm con gái về, đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của con gái, bấy giờ cứ nghĩ mình gặp ảo giác..
Hai vợ chồng đồng thời quay đầu lại, lúc thấy cô gái nhỏ đứng trước cửa thì kích động trực tiếp đứng lên.Diệp Vũ Họa kích động nhào đến trước mặt Tô Lạc Ương, nhanh chóng kéo cô vào trong lòng ngực: “Con gái tôi!”Tô Lạc Ương bị sự nhiệt tình của Diệp Vũ Họa làm cho hoảng sợ, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, vành mắt cô cũng hơi hơi phiếm hồng, cô nâng tay lên vỗ vỗ lưng Diệp Vũ Họa: “Mẹ, đừng khóc, khóc là xấu đấy!”Tô Đình Nghiên đi tới, bất đắc dĩ kéo bà vợ đang dính chặt trên người con gái mình ra.“Thôi được rồi, cũng già đầu rồi, đừng để con gái chê cười nữa!”Diệp Vũ Họa không nói gì hết, chỉ ôm lấy Tô Lạc Ương, mang theo tính trẻ con nói: “Sợ cái gì, đây là con gái tôi!”Tô Đình Nghiên nhìn nhìn những người giúp việc đằng sau Tô Lạc Ương, cười nói: “Đằng sau còn có người!”Diệp Vũ Họa ngước mắt, quả nhiên nhìn đến phía sau con gái có mấy người giúp việc, đều do bà nhất thời kích động quá nên không nhìn thấy.
Bà cũng già đầu rồi, làm vậy đúng là hơi trẻ con, còn có chút… Mất mặt!Diệp Vũ Họa buông Tô Lạc Ương ra, sau đó kéo Tô Lạc Ương ra, những người giúp việc đó buông đồ xuống liền rời đi.Thấy người hầu đi rồi, trong gác mái lúc này chỉ còn lại ba người nhà Tô Lạc Ương và bà Diêu, Tô Lạc Ương ngước mắt nhìn về phía ba mẹ có khuôn mặt từ ái, môi đỏ hé mở, thân mật gọi lên: “Ba mẹ, con trở về rồi!”Diệp Vũ Họa kéo tay Tô Lạc Ương, sau đó giơ tay lên mặt Tô Lạc Ương: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi, thật sự vô cùng xinh đẹp!”Thấy Diệp Vũ Họa sờ lên mặt mình, Tô Lạc Ương đột nhiên nghĩ đến gì đó, cô vội vàng giải thích: “Ba mẹ, trước kia không phải con cố ý lừa mọi người, mặt con…”Diệp Vũ Họa cắt ngang lời của cô, cười nói: “Ba mẹ biết, dì Diêu nói cho ba mẹ biết rồi!”“Hơ?” Bọn họ biết?Tô Đình Nghiên đi tới nhẹ vỗ vỗ lên tay Tô Lạc Ương, trên khuôn mặt hằn lên dấu vết năm tháng cũng ngập tràn ý cười: “Ương Nhi, cho dù con có dáng vẻ gì, con cũng đều là con gái ba mẹ!”“Ba, mẹ!” Hai mắt Tô Lạc Ương chua xót, nước mắt không kiểm soát được chảy ra.
 
Kiếp trước sau khi rời khỏi nhà họ Dạ, không biết đã bao lâu không nghe thấy ba mẹ gọi cô là Ương Nhi rồi.Diệp Vũ Họa lau nước mắt cho con gái, sau đó vỗ vỗ đầu cô: “Khóc gì chứ, con trở về là tốt lắm rồi, còn chưa ăn cơm đúng không, đói bụng không, bây giờ mẹ đi làm đồ ăn ngon cho con ngay!”Không biết bà Diêu đã rời đu từ lúc nào, chuyện này càng khiến một nhà ba người thân mật hơn một chút!Diệp Vũ Họa rất nhanh đã nấu xong mấy món ăn, mọi người ăn cực kỳ vui vẻ.
Tô Đình Nghiên và Diệp Vũ Họa cũng không nhắc tới chuyện Tô Lạc Ương mất tích trong khoảng thời gian này.Tô Lạc Ương biết ba mẹ suy nghĩ vì mình, cô thật sự rất hưởng thụ loại cảm giác này.
 
Vốn còn tưởng rằng chẳng qua kiếp trước chỉ tách khỏi ba mẹ một năm, hiện tại vừa mở mắt đã năm năm trôi qua.
Cô thật sự không dám tưởng tượng 5 năm này ba mẹ đã trải qua thế nào, bây giờ cô cũng không có tin tức gì về nước B cả.Thôi, đi một bước rồi tính bước tiếp theo vậy!Diệp Vũ Họa cứ gắp đồ ăn cho Tô Lạc Ương: “Ương Nhi, con gầy đi không ít đấy, ăn nhiều một chút!”Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra được, vì nguyên chủ, vì ba mẹ hiện tại, cũng vì bản thân mình, cô phải liều một lần mới được..
Cấp ba Du Dương.Sau khi an ủi ba mẹ xong, sáng sớm ngày thứ hai Tô Lạc Ương bắt đầu đến trường.Cấp ba Du Dương là trường trung học tốt nhất Đế Kinh, chất lượng dạy học ở đây không phải những trường khác có thể so sánh được.
Tô Lạc Ương cũng bởi là tiểu thư của nhà họ Tô nên mới dược đặc cách vào trường này.Với thành tích thảm hại của Tô Lạc Ương trước kia, muốn vào trung học Du Dương căn bản là suy nghĩ cực kỳ xa vời.Sáng sớm ánh mặt trời đã bắt đầu tắm nắng cho những cây cỏ trên đường phố, trước cổng lớn của trung học Du Dương có một cô gái mặc váy trắng kéo va ly đứng đó, chỉ tiếc trên mặt đeo khẩu trang, trên đầu cũng dùng mũ lưỡi trai che kín mặt, khiến mọi người hoàn toàn không nhìn thấy dáng vẻ thật sự của cô.Tô Lạc Ương nhìn bốn chữ “Cấp ba Du Dương” huy hoàng bằng nạm vàng trước cổng, đáy lòng vẫn nhớ đến chuyện trước kia ở nhà họ Dạ, ba mẹ sẽ mời tất cả những thầy cô tốt nhất để về phụ đạo cho cô.
Không ngờ có ngày cô lại có thể đến trường đi học như những bạn bè bình thường khác.Kéo va ly đi vào trường học nguyên chủ đã học gần ba năm, hai bên đường là những cây da vừa cao vừa to, bên cạnh còn có những âm thanh ríu rít của học sinh và giáo viên đi qua.Trước kia lúc ở nhà họ Dạ, cô cũng từng đề nghị với ba mẹ chuyện mình muốn đến trường, nhưng ba mẹ sợ cô xảy ra chuyện nên cứ nhốt cô trong cả, chỉ học tập với thầy cô.Trọng sinh là một chuyện không thể tưởng tượng được, xem như đây là thứ ông trời bồi thường cho cô khi mất đi hai đứa nhỏ.
Nghĩ đến hai đứa nhóc kia, tim Tô Lạc Ương không hiểu sao lại đau nhói lên.Tô Lạc Ương kéo va ly vào ký túc xá trước, sau khi sắp xếp xong mới đến phòng học.Lúc Tô Lạc Ương đi vào lớp, phòng học chớp mắt đã yên tĩnh lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bầu không khí náo nhiệt.“Mẹ ơi, ai kia thế, trời nóng muốn lè lưỡi là bịt mình kín mít thế kia!” Không biết ai đột nhiên nói câu này.Tô Lạc Ương cũng không để ý, dựa vào ký ức đi về chỗ của mình.
 
Lúc cô ngồi xuống, xung quanh mới đồng thanh ồ to một tiếng: “À, thì ra là bao cỏ Tô Lạc Ương, không phải họ nói cậu ta bị người ta bắt đến chỗ nào à, sao đột nhiên đến trường lại rồi?”Tô Lạc Ương ghé vào vị trí của mình, vô cùng hứng thú nghe những chuyện bát quái về mình!“Đồ vô dụng này còn về được chứng tỏ cậu ta may mắn đấy, tớ nghe nói những người bắt cậu ta vô cùng hung tàn, người sau còn đáng sợ hơn người trước!” Một nam sinh nói.“Sao cậu biết thế? Trong trường chỉ đồn cậu ấy bị người ta bắt đi thôi!” Một nữ sinh sợ thiên hạ không loạn, hỏi.Nam sinh kia ngạo kiều ngẩng đầu lên: “Những thứ đó toàn là tin nhảm thôi, tớ trâu không!”Lời nói của mọi người đáng sợ, dư luận cũng không kém.
Người bị dư luận công kích còn ngồi đây, vậy mà những người này vẫn nói oang oang đến cảm nhận của người khác.“Tô Lạc Ương đã trở lại, nếu sau khi giáo thảo Lạc biết được tin này, cậu nói cậu ấy sẽ ra sao?” Một nữ sinh đến gần Tô Lạc Ương một chút, giọng the thé nói.Tô Lạc Ương: “…”Vì sao đám não tàn này lại là bạn học của cô chứ, cô cứ cảm giác những tháng ngày học tập trong trường trong tương lai sẽ không được ổn lắm!Một nữ sinh khác lại hừ hừ một tiếng: “Còn có thể làm gì nữa, Tô Lạc Ương cũng chỉ vào chuyện nhà mình có chút tiền thôi, ai không biết nhị phòng bọn họ căn bản không có địa vị gì ở nhà họ Tô.
 
Giáo thảo Lạc lúc trước bị mù mới có thể coi trọng Tô Lạc Ương vừa xấu vừa bao cỏ này, đúng không!”“Thôi, đừng nói nữa, chủ nhiệm tới kìa!” Một nữ sinh sắc bén nhìn thấy một người xuất hiện trước của phòng học.Chủ nhiệm lớp Dương Lệ vừa vào đã nhìn thấy vị trí đã lâu không có người ngồi có thêm một người, vốn tưởng lúc Tô Lạc Ương trở về sẽ có chút thay đổi, kết quả, vừa trở về đã nằm sấp thế này.Dương Lệ nổi giận đùng đùng đi đến trước mặt Tô Lạc Ương, dùng tay gõ gõ bàn cô: “Lập tức thi khảo sát chất lượng cho tôi, em trốn học lâu vậy rồi mà vừa đến đã nằm ngủ trên bàn, đã thế còn ngủ ngon lành nữa chứ!”.
Giọng nói gào rú kia của Dương Lệ cũng không làm cô gái đang ghé trên bàn kia ngẩng đầu lên, trên mặt các bạn học trong lớp đều hiện lên vẻ vui sướng khi người gặp họa nhìn cô gái sắp bị nước miếng của Dương Lệ nhấn chìm, thứ bọn họ muốn nhìn hẳn là dáng vẻ muốn khóc kia của Tô Lạc Ương.Nhưng hình như Tô Lạc Ương đã khiến bọn họ thất vọng rồi, trước kia đúng là mỗi lần bị Dương Lệ mắng, Tô Lạc Ương sẽ lập tức đứng lên, dáng vẻ muốn khóc nhận sai với cô ta.Nhưng đó là Tô Lạc Ương trước kia, hiện tại Tô Lạc Ương sẽ không bao giờ làm vậy!Tô Lạc Ương tiếp tục giấc ngủ của mình, hôm qua bị mẹ lôi kéo cho tới khuya nên hiện tại cô vẫn chưa ngủ đủ.
Nhưng Dương Lệ vẫn ở bên cạnh nói blah blah không ngừng, còn gằn gằn chuyện đi học bên tai cô, thật sự phiền muốn chết!Tô Lạc Ương chợt đứng lên, trực tiếp dọa cho Dương Lệ đứng bên cạnh nói trên trời dưới đất không ngừng sợ nhảy dựng.Tô Lạc Ương nâng khuôn mặt được che kín mít của mình lên, đối diện với cô ta.
 
Dương Lệ này ở trong lớp chưa từng cho cô sắc mặt tốt, chỉ bởi vì cô được nhà họ Tô nhét vào, thành tích không tốt nên kéo chân ban A.“Sao thế, em nhìn tôi vậy là có ý gì?” Dương Lệ bị Tô Lạc Ương nhìn đến nổi da gà.Cô gái nhìn cô ta một lát, thật lâu sau mới nói: “Cô à, cô phiền thật đấy!”Dương Lệ: “…”Học sinh cả lớp: “…”Các bạn học trong lớp ngơ ngác nhìn Tô Lạc Ương, nếu không phải vì giọng nói giống như lúc trước, bọn họ nhất định sẽ cảm thấy mình đang nhìn thấy một Tô Lạc Ương giả.
Trước kia làm gì có chuyện cô sẽ nói Dương Lệ phiền chứ, tuy giáo viên chủ nhiệm này của bọn họ đôi khi rất phiền.Dương Lệ chỉ vào Tô Lạc Ương, thức dậy đến mức cả người phát run: “Em, em làm tôi tức chết rôi, em dám nói tôi phiền sao!”Khóe mắt cô gái cong thành hình trăng non: “Sau này bớt lải nhải, em sẽ không cảm thấy cô phiền nữa!”Dương Lệ tức giận đến sắc mặt tối sầm: “…” Một giáo viên ngữ van mà bắt cô ta bớt lải nhải, vậy cô ta dạy học sinh kiểu gì đây!Dương Lệ không muốn nói chuyện với Tô Lạc Ương nữa, cô ta sợ mình sẽ tức giận phát bệnh tim, trước khi đi còn mở miệng nói: “Không muốn bị đuổi học thì học tập thật tốt cho tôi, nếu thi khảo sát chất lượng còn kéo chân cả lớp nữa, chắc chắn tôi sẽ báo nhà trường đuổi học em ngay lập tức!”“Vâng!” Tô Lạc Ương nhanh chóng đồng ý.Dương Lệ vừa lòng gật gật đầu, nhưng cô ta vừa bước lên bục giảng đã thấy cô gái nhỏ vừa gật đầu đồng ý lại nằm bò trên bàn.…Tuy vô cùng tức giận nhưng Dương Lệ vẫn dạy xong hai tiết của mình, rốt cuộc cũng đến giờ tan học, Dương Lệ thấy Tô Lạc Ương ngủ hết hai tiết của mình thì vừa tan học đã tức giận đến mức cầm sách giáo khoa rời đi.
 
Cô ta không thèm quan tâm, nhất định phải phán ánh lên phía trê, loại cứt chuột này sớm muộn gì cũng phải cút khỏi cái lớp này!Dương Lệ chân trước vừa đi, lớp học đã khôi phục lại bầu không khí náo nhiệt.
⬅ Trước Tiếp ➡