⬅ Trước Tiếp ➡
Hại cô về còn phải giải quyết cục diện rối rắm này, nếu giải thích không được còn khiến chuyện này bại lộ, chỉ sợ sẽ bị đưa đến viện nghiên cứu thôi.Tô minh Khôn và Hoa Tú Trà nhìn thấy vết bớt vầng trăng non trên cánh tay Tô Lạc Ương thì vẻ do dự trên mặt cũng biến mất không tăm hơi.
Mới đầu bọn họ cũng chỉ nghe Tô Lạc Ương đã trở lại, còn nghe Ngọc Oánh nói Tô Lạc Ương đã thay đổi thành người khác nên mới tới xem.
Mấy tháng không gặp, thật sự không thể tin được cô gái có khí chất khác biệt này chính là cô cháu gái nhỏ nhất nhà mình.Thế lực của nhà họ Tô ở Đế Kinh không nhỏ, bọn họ coi trọng nhất chính là giáo dưỡng của con cháu, những khi ra ngoài có khiến gia tộc mất mặt không? Trước kia địa vị Tô Lạc Ương ở nhà chẳng ra gì là vì dáng vẻ của cô quá quê mùa, hiện tại khuôn mặt lại tinh xảo đến cực điểm, cô gái có khí chất siêu phàm thoát tục này lại là con bé bình thường quê mùa của nhà họ Tô lúc trước!Tô Ngọc Oánh thấy sắc mặt hai người kia đã nhu hòa hơn, cô ta cũng không muốn buông tha cô dễ dàng như vậy: “Em Tư, cô không chào hỏi đã bỏ nhà đi, không biết ông bà lo lắng cho cô đến mức nào đâu? Còn người ở trường học nữa, nếu không phải ông nội đến nói tốt giúp cô vài câu thì đã bị đuổi từ lâu rồi, cô cũng biết vì để cô được vào ngôi trường kia khiến nhà chúng ta tốn rất nhiều tâm tư mà!”Nghe thấy mấy câu này của Tô Ngọc Oánh, ông cụ Tô như nghĩ tới gì đó, sắc mặt đã dịu xuống lại cương lên.Con ngươi Tô Lạc Ương luôn đặt trên người Tô Ngọc Oánh, khóe miệng hơi hơi giơ lên, hai mắt híp lại, đóa bạch liên hoa này đang tìm mọi cách khiến trong lòng hai cụ nhà họ Tô lưu lại ấn tượng không tốt về cô.Nếu với tình huống như vậy, trước kia Tô Lạc Ương đúng là không có năng lực biện giải, nhưng bây giờ cô đã không còn là Tô Lạc Ương trước đó nữa!“Ông bà, Lạc Ương không chào hỏi đã tự tiện rời đi là sai, nhưng Lạc Ương cũng có nỗi khổ riêng...”Tô Lạc Ương còn chưa nói xong đã bị Tô Ngọc Oánh cắt ngang: “Cô thì có nỗi khổ gì, có phải vì bị tên tiểu bạch kiểm nghèo kiết xác trong trường kia đá, tâm trạng không tốt nên mới tự tiện bỏ nhà đi không?” Dứt lời, lại nghiêng người nhìn về phía hai cụ bên cạnh, vẻ mặt đầy căm phẫn: “Ông bà, ông bà nhìn đi, em Tư đúng là bị đồ nghèo khổ kia mê hoặc tâm trí rồi, trong lòng cô ta, nhà họ Tô chúng ta còn không bằng thằng nhóc đó!”Tô Ngọc Oánh blah blah nói không ngừng, Tô Lạc Ương cũng không xen mồm, cô yên lặng nhìn diễn viên thành tinh này tiếp tục biểu diễn.
  
Quả nhiên, hai cụ nhà họ Tô nghe thấy Tô Ngọc Oánh nói thế thì sắc mặt càng đen hơn.Bọn họ còn chưa nói gì, mẹ của Tô Ngọc Oánh là Phương Lệ Yến đã tiếp tục thêm mắm thêm muối nói: “Ba, mẹ, con nhóc Lạc Ương cái này cả ngày chỉ vâng vâng dạ dạ, không hề có chút khí độ của thiên kim nhà họ Tô chúng ta, Ngọc Oánh không nói thì con cũng không biết con nhỏ này lại thích thằng nghèo kia đâu, thật sự không biết hai em dạy con gái kiểu gì nữa.”Nghe Phương Lệ Yến tự dưng nhắc đến ba mẹ mình, khuôn mặt Tô Lạc Ương vốn còn thản nhiên chợt hiện lên một tầng sương lạnh.Tuy cô còn chưa gặp ba mẹ của nguyên chủ, nhưng trong trí nhớ ba mẹ đối xử với nguyên chủ luôn rất tốt.
Nếu cô đã chiếm cơ thể này, vậy sẽ không để người bên cạnh chịu bất cứ thương tổn nào được, cho dù là lời trong miệng, đây là điểm mấu cốt của cô.Chuyện cần làm nhất bây giờ là tạo ấn tượng tốt trước mắt hai vị đứng đầu nhà họ Tô, chuyện này sẽ lót đường cho cô sau này.
Tô Lạc Ương bắt tay Hoa Tú Trà, sau đó quỳ xuống: “Ông bà, lần này Lạc Ương ra ngoài một chuyến đã nghĩ thông suốt rồi, sau này cháu sẽ không dây dưa với Lạc Trạch nữa.
 
Cháu là tiểu thư nhà họ Tô, cũng biết mặt mũi của nhà mình quan trọng thế nào, cháu hy vọng ông bà sẽ tha thứ cho sự không hiểu biết của Lạc Ương.”.
Vẻ mặt Tô Lạc Ương lúc nói lời này rất thành khẩn, còn vừa khéo chảy xuống vài giọt nước mắt.Hừ, ai mà không biết diễn kịch, nếu bàn về chuyện này, Tô Lạc Ương cô không kém bất cứ kẻ nào hết.Vốn dĩ dáng vẻ Tô Lạc Ương đã nhìn vô cùng mềm yếu đáng thương, lúc này khóc lên lại càng khiến trái tim mọi người tan ra.Quan trọng nhất là Tô Lạc Ương không hề thể hiện mình làm ra vẻ, lúc này cô biểu hiện mình nhận sai không dám tái phạm.
Nếu diễn kịch, nhìn thế nào cũng thấy có chút diễn bên trong.Giống như Tô Ngọc Oánh, mặc dù dáng vẻ luôn suy nghĩ cho nhà họ Tô, nhưng sự khinh miệt trào phúng Tô Lạc Ương nơi đáy mắt lại làm cô ta bại lộ.Tô Minh Khôn và Hoa Tú Trà đều bị bộ dạng ngoan ngoãn này của Tô Lạc Ương làm cho kinh sợ.
Trước kia cô gái nhỏ này thấy bọn họ liền trốn, hai người vừa thấy dáng vẻ đó đã phiền lòng.
Hiện tại cũng chỉ rời đi mấy tháng, sao lại thay đổi lớn đến thế, nếu không phải vừa rồi có cái bớt hình bán nguyệt kia chứng minh, không biết chừng bọn họ thật sự không dám tin tưởng cô gái đang quỳ gối trước mặt mình là cháu gái nhỏ của mình.Vốn Hoa Tú Trà còn vô cùng tức giận, nhưng nhìn Tô Lạc Ương thế kia lại khiến sự tức giận trong lòng bà ta không dậy nổi, sắc mặt nhu hòa không ít: “Được rồi, đừng khóc, hiểu được chuyện này sớm hơn không phải tốt hơn à, hiện tại cháu hiểu chuyện như vậy cũng tốt cho ba mẹ cháu.”Lúc này Hắc Ảnh trốn bên ngoài đã ghi lại đoạn đối thoại của mọi người trong phòng gửi cho người đàn ông đầu bên kia điện thoại.Lúc này, gác mái trong Kỳ Trạch.Kỳ Mặc Trần ngồi trên ghế sô pha dài bọc da thật, dai chân thon dài gác lên nhau, trong tay cầm chiếc điện thoại mới nhất năm nay.
 
Giờ phút này, anh đang nghe bản ghi âm thuộc hạ gửi tới.Anh đã sớm điều tra thân thế và bối cảnh của Tô Lạc Ương, biết cô chẳng có địa vị gì ở nhà họ Tô.
Bây giờ đột nhiên trở về như thế có thể sẽ có hại, không ngờ cô vừa dùng dăm ab cậu đã hóa giải tình huống của mình.“Chủ tử, chúng tôi mang đồ....” Hắc Ảnh nhìn cảnh tượng trong phòng khách nhà họ Tô, nói.“Đưa vào đi, nói thông minh một chút!”“Vâng!”Tô Lạc Ương nghe hai cụ nhà họ Tô nói vậy, vậy ba cô có không gian để bay lên không đây?Trong trí nhớ của nguyên chủ, vì ba mẹ không sinh được con trai nên ông cụ Tô đành giao gần như toàn bộ tài sản của nhà họ Tô cho bác cả Tô Minh Bằng, chỉ có một bộ phần nhỏ cho ba mẹ mình.Hiện tại dưới trướng Tô Minh Bằng có hai con trai một con gái, mà con trai hay con gái gì cũng có thành tích bất phàm.
 
Nên ông cụ Tô càng thích đại phòng hơn, tất cả những gì của nhà họ Tô trên cơ bản đều vào tay đại phòng.Mà Tô Lạc Ương này không có thành tích gì không nói, kết quả còn thích một tên tiểu bạch kiểm nghèo khó, chuyện này càng làm địa vị của nhị phòng ở nhà họ Tô càng thấp hơn.Hiện tại, trên tay ba chỉ có một hai công ty vận chuyển nhỏ, so với thế lực trong tay bác cả, thật sự không bằng con kiến.Thôi, mấy thứ này từ từ đoạt lại cũng được, coi như cô bồi thường vì đã chiếm cơ thể cô ấy đi.Tô Minh Khôn vung tay lên: “Được rồi, hôm nay cứ vậy đi…”Tô Minh Khôn còn chưa nói xong, quản gia đã đột nhiên bước đến: “Ông chủ, bên ngoài có mấy người đến, nói là người nhà họ Kỳ!”Nhà họ Kỳ!Tô Lạc Ương nghe thấy ba chữ nhà họ Kỳ thì tim trực tiếp nhảy lên thình thịch, chắc không phải là Kỳ Mặc Trần tới chứ, không phải đã đồng ý để cô đi rồi à!Nhà họ Tô thân là hào môn nổi danh ở Đế Đô, chắc chắn sẽ biết nhà họ Kỳ, Tô Minh Khôn lập tức nói: “Nhà họ Kỳ? Mau, cho mời!”Rất nhanh mấy người đằng sau quản gia đã được mời vào, người dẫn đầu đúng là tài xế vừa đưa Tô Lạc Ương trở về, đằng sau tài xế còn có mấy vệ sĩ, trong tay mỗi người đều cầm theo túi lớn túi bé.Bọn họ vào bước vào đã nhìn thấy Tô Lạc Ương, cũng không quanh co lòng vòng nữa, lập tức đi đến trước mặt Tô Lạc Ương, buông túi lớn bé trong tay xuống: “Đây là lễ vật đưa cho cô Lạc Ương, chủ tử nói, đây là quà cảm ơn cô Lạc Ương thời gian trước đã khai thông tâm trạng cho cậu ấy.”.
Ha? Khai thông tâm trạng là cái quỷ gì? Tính cách thô bạo kia của anh thì ai dám khai thông chứ, trừ phi cô chán sống.Đế Kinh này còn ai không Kỳ Mặc Trần, trên mặt những người khác đều hiện lên vẻ kinh ngạc, Tô Minh Khôn trực tiếp nhìn về phía Tô Lạc Ương: “Lạc, Lạc Ương, cháu biết cậu Kỳ Mặc Trần Kỳ sao?”“Ách…”Đối mặt với sự chất vấn của Tô Minh Khôn, trong chốc lát Tô Lạc Ương cũng không biết nên trả lời thế nào, vừa rồi cô xuống xe gần nhà họ Tô nên có lẽ khiến bọn họ hiểu lầm chuyện gì rồi.Giờ thì hay rồi, cô nên giải thích thế nào đây, vất vả lắm mới khiến chuyện này êm đẹp, giờ lại mò ra một phiền toái cực lớn!“Tất nhiên cô Lạc Ương biết chủ tử, trong khoảng thời gian này tâm trạng chủ tử nhà tôi không tốt lắm, đến hồ Mính Nhĩ thì vừa vặn gặp được cô Lạc Ương đang giải sầu.
Hai người nhất kiến như cố hào hứng hàn huyên vài câu, sau đó ở hồ Mính Nhĩ cùng nhau một thời gian.
Cũng nhờ cô Lạc Ương giải tỏa tâm tình nên tâm trạng của chủ tử nhà tôi tốt lên không ít, lúc này biết cô Lạc Ương về nhà nên nói chúng tôi đến đưa lễ vật cảm ơn cô ấy!” Anh trai tài xế không cảm xúc nói, hoàn toàn không vì mấy lời nói xạo của mình mà mặt đỏ tim đập nhanh.Biên, biên tiếp đi! Vừa vặn gặp nhau, đã thế còn nhất kiến như cố, đúng là mệt anh nghĩ ra đấy!Nếu không phải Tô Lạc Ương luôn ở Kỳ Trạch khoảng thời gian đó, chắc cô suýt nữa tin rồi.Tô Minh Khôn nhìn Tô Lạc Ương, trên mặt toàn vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ hoàn toàn không ngờ con nhóc này lại biết nhân vật nổi danh Đế Kinh này.Trên quần áo của mấy người này đều có dấu hiệu đặc biệt của nhà họ Kỳ, cuối cùng ông ta cũng tin mấy người này là người của nhà họ Kỳ.Kỳ Mặc Trần, người không biết có bao nhiêu sản nghiệp nổi tiếng, tuổi còn trẻ đã dẫn dắt những công ty kia vượt qua rất nhiều xí nghiệp có từ lâu đời.Mà chuyện chính yếu là anh họ Kỳ, địa vị nhà họ Kỳ ở Đế Kinh không có bất kỳ hào môn nào có thể so sánh được, nếu ai có thể có chút quan hệ với nhà họ Kỳ, đúng là cực kỳ nở mày nở mặt.Tô Minh Khôn vội giữ chặt tay Tô Lạc Ương, trên khuôn mặt già nua tràn đầy ý cười: “Lạc Ương, cháu đúng là cho nhà họ Tô chúng ta mặt mũi, vậy mà lại quen biết Kỳ thiếu!”Ơ?Thấy Tô Minh Khôn đột nhiên thân thiết như thế, Tô Lạc Ương trực tiếp ngẩn ra.
 
Cô quen biết Kỳ Mặc Trần thì liên quan gì đến chuyện cho nhà họ Tô mặt mũi?Tô Minh Khôn cũng không định giải thích với Tô Lạc Ương, ông ta nhìn về phía mấy người nhà họ Kỳ, cười nói: “Mấy thứ này Lạc Ương nhà chúng tôi sẽ nhận lấy, mong các vị trở về sẽ gửi cảm ơn đến Kỳ thiếu vì đã chăm sóc cho Lạc Ương!”Sau khi mấy thủ hạ nhà họ Kỳ rời đi, Tô Lạc Ương vẫn rơi vào đạng thái mê mang.
 
Kỳ Mặc Trần đột nhiên đưa cho cô mấy đống đồ này là sao? Chẳng lẽ vì giúp cô?Tô Lạc Ương đang suy nghĩ đến chuyện vì sao Kỳ Mặc Trần lại đưa tới mấy thứ này, đột nhiên trên tay vô cùng đau đớn, bên tai truyền đến giọng nói sắc bén chói tai của Tô Ngọc Oánh: “Tô Lạc Ương, thế mà cô lại quen biết Kỳ thiếu, cô gặp anh ấy rồi sao?”Không chỉ gặp mà còn ngủ nữa đấy!Đương nhiên cô cũng không dám nói như vậy, Tô Lạc Ương kéo tay mình về: “Vừa rồi mấy vị kia đã nói rõ rồi, tôi chỉ trùng hợp quen biết Kỳ Mặc Trần mà thôi, cũng không hơn.”Ông cụ Tô vẫy vẫy tay, xoay người đi về phía cầu thang đằng sau: “Mặc kệ thế nào, có thể quen biết Kỳ thiếu chính là vinh hạnh của cháu, được rồi, chuyện hôm nay cứ vậy đi!”Vừa đi lên cầu thang vài bước, Ông cụ Tô lại xoay người nhìn về phía Tô Lạc Ương: “Lạc Ương, ngày mai nhớ đến trường đấy, chuyện của cháu ông sẽ sai người đi giải thích rõ ràng.”Rốt cuộc Kỳ Mặc Trần có ma lực gì mà có thể khiến thái độ lạnh lùng của ông cụ Tô thay đổi như thế, lúc này còn quan tâm tới cô nữa, là vì Kỳ Mặc Trần tặng lễ vật cho cô sao?.
Sau khi hai cụ rời đi, phòng khách chỉ còn lại người của đại phòng và Tô Lạc Ương cùng bà nội Diêu.
Tô Ngọc Oánh nhìn một đống đồ bên cạnh Tô Lạc Ương, vẻ ghen ghét dưới đáy mắt dù áp thế nào cũng không được: “Tôi không tin, sao cô có thể quen biết Kỳ thiếu được!”Bây giờ cô ta cũng là đại minh tinh của giới giải trí, hơn nữa còn là thiên kim vô cùng tôn quý của nhà họ Tô, nhưng muốn nhìn thấy mặt Kỳ Mặc Trần cũng khó như lên trời.
Còn cô gái này chỉ ra ngoài một chút thôi, sao lại may mắn thế được, nhất kiến như cố với Kỳ thiếu rồi ở chung một thời gian nữa.“Tin hay không tùy cô!” Tô Lạc Ương không muốn đôi co cùng người phụ nữ này nữa, cô nói mấy người giúp việc bên cạnh nhanh chóng cầm đống đồ này rời đi.Tô Ngọc Oánh nhanh chóng nhào lên, cũng Tô Lạc Ương tay mắt lanh lẹ chặn cô ta lại, Tô Ngọc Oánh thấy cô ngăn được thì tức giận đến mức điên lên.Hét ầm: “Cô buông mấy thứ này ra, tôi muốn nó!”Tô Lạc Ương đẩy Tô Ngọc Oánh một cái: “Chị Ba, những thứ này đều là đồ của tôi, cô cướp đồ của em gái trắng trợn như thế, không tốt đâu!”Tô Ngọc Oánh bị Tô Lạc Ương đẩy lảo đảo suýt nữa ngã xuống, tức thì giận sôi máu, xăn ống tay áp lên định ra tay với Tô Lạc Ương: “Mày dám đẩy tao, mày…”“Đủ rồi!” Đột nhiên, Tô Minh Bằng từ đầu tới cuối không hề nói tiếng gì chợt rống lên một tiếng, Tô Ngọc Oánh bị dọa cho rụt tay.Tô Minh Bằng liếc Tô Ngọc Oánh, một cái “Ngọc Oánh, con lúc nào cũng phải nhớ rõ thân phận của mình, cãi nhau ầm ĩ với người khác như thế còn còn thể thống gì nữa!”“Mẹ!” Tô Ngọc Oánh thấy ba chửi mình, đành bày ra vẻ mặt uất ức chạy về phía Phương Lệ Yến.Phương Lệ Yến vỗ nhẹ tay Tô Ngọc Oánh, trên mặt ngập tràn vẻ cưng chiều: “Được rồi, chớ chọc ba tức giận.
 
⬅ Trước Tiếp ➡