Vừa 22 tuổi đã hô mưa gọi gió trong giới giải trí, nhà họ Tô cũng cảm thấy Tô Ngọc Oánh cho bọn họ thể diện, nên đổ ập tài nguyên lên trên người cô ta.
Đương nhiên phía trên Tô Lạc Ương ngoài Tô Ngọc Oánh ra còn có hai người anh nữa, hai người anh kia cũng được nhà họ Tô coi trọng, hiện tại trong tay đều quản lý không ít sản nghiệp của nhà họ Tô, Tô Ngọc Oánh và hai người kia là một mẹ sinh ra.
Chỉ có Tô Lạc Ương cô là con của nhị phòng, trước kia cả ngày chỉ biết vâng vâng dạ dạ, đã thế còn không có thành tích gì, nếu không phải bởi vì trên người cô chảy dong máu nhà họ Tô, chỉ sợ đã sớm bị đuổi khỏi nhà.
“Tô Lạc Ương, đã lâu không thấy, không ngờ tính tình cũng ghê hơn nhỉ, còn dám nói chuyện với tôi như vậy.
” Nghe thấy Tô Lạc Ương trào phúng như thế, sắc mặt Tô Ngọc Oánh lập tức vô cùng âm trầm, thỉnh thoảng bên cạnh còn có mấy người giúp việc đi qua.
Tô Ngọc Oánh cảm thấy mình bị người hầu cười nhạo, hơn nữa Tô Lạc Ương còn đưa lưng nói chuyện về phía cô ta, lúc này mới giận sôi máu: “Sao nào, bây giờ ngay cả lễ phép cơ bản nhất cũng không có, thấy tôi còn không xoay người sao!”Hiện tại Tô Ngọc Oánh là người có uy tín và danh tiếng trong giới giải trí, hơn nữa còn là thiên kim tiểu thư nhà họ Tô, cô ta đã sớm quen nhìn xuống người khác.
Hơn nữa, lòng tự trọng của cô ta không cho phép người khác nói chuyện không lễ phép với mình.
Tô Lạc Ương hoàn toàn không muốn phản ứng cô ta, lúc nào mới có không cần nhìn thấy dáng vẻ mắt trên đỉnh đầu của cô ta đây.
Ngay từ đầu sắc mặt của Tô Ngọc Oánh đã không tốt lắm, hiện tại Tô Lạc Ương lại không phản ứng khiến cô ta càng thêm khó chịu.
Hôm nay bị sao vậy, đứa con gái cả ngày chỉ nói vài câu như muỗi thay đổi tính cách thế này khi nào thế!Tô Ngọc Oánh cũng không muốn tốn nhiều miệng lưỡi, trực tiếp giơ tay lên tát Tô Lạc Ương một cái.
Cảm giác được động tác của người phía sau, con ngươi của Tô Lạc Ương hơi ngưng lại, từ lúc nào mà mấy loại tép riu thế này cũng muốn ra tay với cô vậy?Khoảnh khắc tay Tô Ngọc Oánh dừng trên mặt Tô Lạc Ương, Tô Lạc Ương nhanh chóng xoay người, nhanh chóng bắt được cổ tay Tô Ngọc Oánh.
Cô thấp giọng cười lạnh một tiếng: “Chị Ba, tục ngữ đã nói rồi, quân tử động khẩu không động thủ, lúc trước không đánh chị là vì tôi cảm thấy khinh thường thôi!”Dứt lời, Tô Lạc Ương nâng mắt, nhưng mùi nước hoa trên người Tô Ngọc Oánh truyền tới suýt chút nữa hun chết cô.Tô Lạc Ương vội bỏ tay Tô Ngọc Oánh ra giống như gặp phải virut, lui ra phía sau vài bước.
Cô nhịn, nhất định phải nhịn, mùi nước hoa gì mà khó ngửi thế, không biết cô ta có phẩm vị thấp thế đấy!Lúc này Tô Lạc Ương đã xoay người, Tô Ngọc Oánh thấy rõ dáng vẻ của cô, lúc cô ta nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo đến mức khiến người ta đố kị của cô gái nhỏ kia, những lời định thốt ra đột nhiên nghẹn trong cổ họng.Tô Ngọc Oánh như thấy quỷ, chỉ vào Tô Lạc Ương nửa ngày vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh: “Cô, cô...!cô không phải Tô Lạc Ương!”Sao Tô Lạc Ương có thể xinh đẹp như thế được, trong ấn tượng của cô ta, Tô Lạc Ương vẫn luôn là một cô gái vô cùng quê mùa, làn da vàng như nến, trên mặt lấm tấm những đốm đen, đó mới chính là Tô Lạc Ương!Nhưng, giọng nói và dáng vẻ của cô gái này lại giống Tô Lạc Ương như đúc!What?Tô Lạc Ương ngây ngẩn cả người, cô sờ sờ mặt mình.
Chẳng lẽ nhanh như vậy đã bị nhận ra à, không phải cô giống nguyên chủ như đúc sao?Chuyện này còn chưa làm rõ ràng, cho dù chột dạ cũng không thể biểu hiện ra ngoài: “Sao tôi lại không phải Tô Lạc Ương, lâu rồi không trở về, có chút thay đổi cũng là chuyện bình thường!”Nghe Tô Lạc Ương nói vậy, Tô Ngọc Oánh lại cảm thấy hơi do dự.
Đột nhiên cô ta nghĩ đến chuyện gì đó, cuối cùng cố gắng bỏ qua khuôn mặt tinh xảo trước mắt khiến cô ta ghen ghét này, hừ lạnh nói: “Hừ, đi ra ngoài một thời gian mà có thể thay đổi lớn vậy sao? Ông bà đang chờ kia kìa, tự lăn tới đi!”Tô Ngọc Oánh đi rồi, bà nội Diêu đứng đằng sau dùng vẻ mặt trẻ con không thể dạy nhìn Tô Lạc Ương.Tô Lạc Ương bị nhìn đến mức không thể hiểu được, đang muốn mở miệng nói gì đó, bà nội Diêu đã nói trước: “Cô Tư, không phải bà đã dạy cháu rồi sao, sau này đến bất cứ đâu cũng phải hoá trang, làm vậy cháu mới có thể bảo vệ được chính mình!”Vẻ mặt Tô Lạc Ương không rõ nguyên do: “Hoá trang?”Bà nội Diêu lấy điện thoại ra rồi nhấn nhấn mấy cái, sau đó đặt trước mặt Tô Lạc Ương: “Đúng vậy, đây mới là dáng vẻ từ trước tới nay của cháu.”Tô Lạc Ương rũ mắt xem, vừa nhìn thấy đã cảm thấy trên đầu đầy hắc tuyến.
Khó trách vừa rồi Tô Ngọc Oánh nói cô không phải Tô Lạc Ương, khuôn mặt trên ảnh vàng như nến, cũng đầy những lấm tấm đen, đã thế còn ăn mặc quần áo vô cùng quê mùa, so với cô bây giờ cứ như hai người khác nhau í!Tô Lạc Ương nhìn nhìn những người giúp việc và vài người làm vườn đang tu sửa cây cảnh chung quanh, ánh mắt mọi người nhìn về phía cô đều hiện lên vẻ kinh diễm.
Lúc này mới phát hiện dáng vẻ của bức ảnh trên điện thoại cũng khá tốt: “Hiện tại làm sao đây ạ, cháu bị nhiều người nhìn thấy dáng vẻ này rồi!”Sao trong trí nhớ của cô lại không có chuyện Tô Lạc Ương hoá trang này nhỉ, sớm biết thế, lúc rời khỏi Kỳ Trạch cô đã hóa trang lại.“Này!”.
Tô Lạc Ương đưa hành lý cho người giúp việc bên cạnh, lúc định nhấc chân cất bước rời đi, bà Diêu đột nhiên gọi cô lại.Tô Lạc Ương vừa xoay người đã nghe thấy giọng nói của bà Diêu: “Cô Tư, một thời gian không gặp, cháy thay đổi nhiều quá!”Tô Lạc Ương đưa mắt đối diện với con ngươi của bà Diêu, trong mắt bà cụ không có sự vẩn đục của những người già khác.
Hai mắt bà ấy cực kỳ thanh triệt, dường như muốn nhìn thấu Tô Lạc Ương.Tô Lạc Ương cũng không biết vì sao, chẳng phải dưới tầm mắt bà ấy hẳn cô nên chột dạ chứ? Tuy đôi mắt của bà cụ rất thấu triệt, nhưng ánh mắt nhìn về phía cô trước sau vẫn ôn hòa thân thiện.“Bà Diêu, con người đều sẽ thay đổi!” Dứt lời, Tô Lạc Ương cũng không nói quá nhiều, cô nhấc chân đi vào bên trong, hôm nay chính là bước ngoặt đầu tiên sau khi Dạ Ương trọng sinh!Nếu đã sống lại một đời, vậy cô không thể chỉ sống mà vâng vâng dạ dạ như nguyên chủ được.Cô là cô Dạ Ương vô cùng tôn quý của nhà họ Dạ, cũng là Tô Lạc Ương!Lúc Tô Lạc Ương đến gần cửa, một bóng dáng màu đen chợt hiện lên, cầm di động nói: “Chủ tử, cô Lạc Ương vừa bước vào của nhà họ Tô!”Đầu bên kia của điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Cứ hành động tùy hoàn cảnh, không thể để cô ấy chịu uất ức!”“Vâng!” Tuy khó hiểu vì sao chủ tử lại để ý người phụ nữ này như vậy, nhưng lời của chủ tử tuyệt đối là thánh chỉ.Lúc Tô Lạc Ương chậm chạp đi vào phòng khách nhà họ Tô, trong căn phòng cực kỳ lớn chỉ có mấy người, dáng vẻ như tam đường hội thẩm cảm giác nhìn Tô Lạc Ương.“Em Tư chậm quá đấy, tiểu bối mà hành xử thế à, cô muốn để ông bà chờ cả buổi hay sao?” Tô Lạc Ương vừa bước vào phòng khách đã nghe thấy giọng nói làm nổi da gà của Tô Ngọc Oánh, trong giọng toàn vẻ chanh chua.Tô Lạc Ương ngước mắt nhìn lại, đứng đầu là hai vị cầm lái của nhà họ Tô, ông cụ Tô Tô Minh Khôn, bên cạnh ông cụ Tô là bà nội của Tô Lạc Ương, Hoa Tú Trà.Kế tiếp là ba mẹ Tô Ngọc Oánh, Tô Minh Bằng và Phương Lệ Yến.Sau đó nữa là hai người anh trai của Tô Ngọc Oánh đang quản lý không ít thế lực nhà họ Tô, Tô Thế Ngôn và Tô Thế Cẩm.Người của đại phòng đều tập trung hết ở đây, nhưng lại không nhìn thấy ba mẹ cô.Tô Lạc Ương hơi nắm chặt tay lại, xem ra địa vị của nhị phòng nhà họ Tô còn thấp hơn cô tưởng.
Con gái của nhị phòng trở về mà cũng không nhìn thấy ba mẹ mình, có thể thấy được địa vị của bọn họ thấp đến mức không còn gì!Ông cụ Tô và bà cụ đứng dậy đi đến trước mặt Tô Lạc Ương: “Cháu là Tô Lạc Ương? Đã lâu không thấy, cháu đi chỉnh dung à?”Trong lòng Tô Lạc Ương cười lạnh, mấy người này đối xử với Tô Lạc Ương bạc tình thật đấy.
Sau khi cháu trở về, hai người đứng đầu nhà họ Tô không quan tâm cô thế nào rồi, mà lại hỏi có phải đi chỉnh dung không!Tô Lạc Ương nhếch miệng cười, sau đó từ từ mở miệng: “Ông bà, cơ thể tóc da là của ba mẹ, sao cháu có thể để người khác động dao kéo trên mặt mình chứ, làm vậy sẽ rất có lỗi với thân hình ba mẹ cho mình!”Lúc Tô Lạc Ương nở nụ cười, mọi người ở đây và tất cả những người giúp việc còn đứng trong phòng khách đều ngây ngốc nhìn cô, không biết mình nên làm gì.
Chỉ có bà Diêu đứng bên cạnh Tô Lạc Ương, bà ấy nhìn Tô Lạc Ương với vẻ vô cùng tỉnh táo, đáy mắt lại có không ít kích động.Nào có ai không yêu cái đẹp chứ, Tô Thế Ngôn và Tô Thế Cẩm luôn không luôn không thèm để ý đến phụ nữ cũng bị nụ cười của Tô Lạc Ương làm cho ngẩn ra.Đàn ông nhìn đến ngây người, phụ nữ cũng chỉ còn lại ghen ghét.
Tô Ngọc Oánh và Phương Lệ Yến liếc nhau một cái, đáy lòng đồng thời mắng một câu hồ ly tinh, cứ nghĩ sao khi còn nhỏ không bóp chết con nhỏ này chứ.“Bởi vì cháu đến một nơi đất tốt nước sạch đấy, khuôn mặt cũng bất tri bất giác biến thành thế này!” Tô Lạc Ương nghĩ có thể cho qua thì cho qua đi, cô cũng không dám nói Tô Lạc Ương chân chính đã chết..
Thấy Tô Lạc Ương nói vậy, ông cụ Tô và bà cụ Tô đều tỏ vẻ như suy tư gì đó, cũng không biết bọn họ có tin không.Tô Lạc Ương đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cô vén ống tay áo lên cánh tay: “Ông bà, hai người không tin cháu sao? Đây là cái bớt vừa dinh ra đã có, cái này không làm giả được đâu!”Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn luôn mắng chết Kỳ Mặc Trần.
Tất cả những chuyện này đều do Kỳ Mặc Trần hại cô, đưa cô đến Kỳ Trạch thì tốt xấu gì cũng thông báo với mấy người nhà họ Tô này chút chứ.