⬅ Trước Tiếp ➡
 
Thứ hai, không được gần gần người đàn ông khác, trừ tôi ra.”Tô Lạc Ương: “.....”Chuyện không đến gần người đàn ông khác thì đơn giản, à mà, cô có thể không trở về Kỳ Trạch được không!Đáp án là không thể, trước ánh mắt của Satan, Tô Lạc Ương gật gật đầu xem như đồng ý.
Nếu cô không trở lại, người đàn ông này sẽ trực tiếp phái người tới bắt cô, vậy không phải cô đồng ý hay không cũng giống nhau à!Kỳ Mặc Trần thấy tuy Tô Lạc Ương hiện lên vẻ mất mát trong chốc lát, nhưng dáng vẻ gần như hoan hô nhảy nhót cũng làm con ngươi anh hơi trầm xuống.
Anh đi tới của rồi mới dùng chân lại, hơi nghiêng đầu nói: “Nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ có người đưa em rời khỏi đây!”Tiếng đóng cửa vang lên, thần kinh đang banh lên của Tô Lạc Ương cũng hoàn toàn thả lỏng: “Cuối cùng cũng có thể rời khỏi chỗ quái quỷ này!”Từ lúc bước vào, Kỳ Mặc Trần không hề nhắc đến chuyện uống máu mình, Tô Lạc Ương cũng thức thời không hỏi đến.Chết mịa, nếu cô thật sự hỏi anh, vậy người đàn ông này lại điên lên rồi uống máu cô thì sao!Thật ra mặc dù người đàn ông như Kỳ Mặc Trần có hơi đáng sợ, nhưng sau khi trải qua chuyện này, cô biết anh cũng rất dễ nói chuyện.Hiện tại nghĩ lại, người đàn ông này cũng không thật sự làm gì cô, vốn tưởng sau khi chuyện trong phòng tối đó xảy ra, cô sẽ không rời khỏi Kỳ Trạch được, không ngờ Kỳ Mặc Trần lại dễ dàng để cô đi như vậy.Ngày thứ hai, dì Thu đã giúp cô thu dọn xong đồ đạc lúc Tô Lạc Ương nói mình phải rời đi..
Vừa sáng sớm, Tô Lạc Ương còn chưa thèm ăn sáng đã vội kéo va ly rời khỏi đại trạch nhà họ Kỳ.
Cô đứng trước cổng lớn Kỳ Trạch nhìn qua nhìn lại một lượt, mấy ngày ở đây, đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn tòa nhà một cách kỹ càng.
Kỳ Trạch là chỗ Kỳ Mặc Trần sống cho tới nay, thỉnh thoảng dì Thu sẽ nói cho cô một ít chuyện về Kỳ Mặc Trần, theo lời của dì Thu, tất cả những thứ này đều do một tay anh tự mình thiết kế.
Cô có thể nhìn ra tòa nhà hoa lệ này không thua gì cung điện hoàng thất ở nước B, tên Kỳ Mặc Trần này đúng là biết cách hưởng thụ.
Dì Thu cầm những hành lý khác trong tay đưa cho tài xế bên cạnh, lúc chạm đến con ngươi của Tô Lạc Ương thì lại như muốn nói lại thôi.
Tô Lạc Ương cũng biết bà ấy có chuyện muốn nói, sau khi nghĩ đến chuyện thật ra mấy ngày ngày dì Thu cũng chăm sóc mình rất tốt, nói: “Dì Thu, dì có chuyện muốn nói sao ạ?”Dứt lời, dì Thu vội giữ chặt tay Tô Lạc Ương, vẻ mặt khẩn cầu: “Cô Lạc Ương, tôi hy vọng lúc nào cô có thời gian thì về thăm chủ tử một chút, đôi khi cậu ấy ở một mình thật sự rất cô độc, hơn nữa cậu ấy uống máu cô là bởi vì!.
.
”Sắc mặt Tô Lạc Ương lập tức tối sầm lại, dì Thu quả nhiên biết chuyện Kỳ Mặc Trần uống máu cô, cô vội rút tay mình lại, nói tiếp: “Vì sao chứ? Uống máu người mà cũng có nguyên nhân sao? Sau này đừng nói chuyện này trước mặt tôi nữa!”Anh ta thì cô độc con mẹ gì, nếu cô thường xuyên về đây chẳng phải sẽ bị anh ép khô máu à, một tháng có thể đến hai lần đã không tệ rồi!Dì Thu còn muốn nói gì đó, nhưng Tô Lạc Ương trực tiếp chui vào Bugatti, không khách sáo nói với tài xế đằng trước: “Đưa tôi đến nhà họ Tô!”Chõ gác mái của Kỳ Trạch, lúc này có một người đàn ông đang đứng sững, đằng sau người đó là Diêm Lâm cực kỳ tiểu tùy.
Mà người đàn ông này cũng không hề đặt ánh mắt lên người anh ta, con ngươi ngăm đen thâm thúy chỉ tập trung nhìn về phía chiếc xe Bugatti màu trắng càng ngày càng xa phía dưới.
“Phân phó xuống dưới, nói người mang chút gì đó đi theo Lạc Ương, không thể để cô ấy chịu bất cứ uất ức nào!”Diêm Lâm cúi đầu đáp: “Vâng!”Mới đầu anh ta định cáo với Kỳ Mặc Trần mình đã phục hình xong, kết quả chủ tử căn bản không liếc mình một cái, chủ tử chưa bao giờ đối xử với người phụ nào như vậy, rốt cuộc trên người cô Lạc Ương có mị lực gì mà có thể khiến anh điên đảo đến mức độ nào.
Nhà họ Tô Đế Kinh.
 
Chiếc Bugatti màu trắng Bugatti dừng lại gần cửa nhà họ Tô, là Tô Lạc Ương bảo tài xế dừng nhà họ Tô xa một chút.
Mấy tháng trước Tô Lạc Ương bị Kỳ Mặc Trần dẫn về Kỳ Trạch, anh cũng không chào hỏi gì nhà họ Tô, hiện tại người nhà họ Tô đều cho rằng cô chủ nhỏ nhất trong nhà đã biến mất rồi.
Vốn Tô Lạc Ương đã không có địa vị gì trong nhà họ Tô, mới đầu nhà họ Tô còn giả vờ loáy hoáy tìm người, ờ chỉ sợ bọn họ đã từ bỏ chuyện tìm kiếm cô từ lâu.
Nếu bây giờ cô đột nhiên ngồi trên con Bugatti mấy ngàn vạn xuất hiện trong tầm nhìn nhà họ Tô, không biết đám người kia sẽ nghĩ sao nữa!Tô Lạc Ương cầm va ly của mình xuống xe, sau đó chậm rãi đi đến trước cửa lớn nhà họ Tô.
Cô cũng không phát hiện sau khi mình rời đi, bên cạnh chiếc Bugatti màu trắng có thêm một chiếc xe hơi màu đen.
Tô Lạc Ương kéo rương hành lý bước chỗ vừa quen thuộc vừa xa lạ, đây là lần đầu tiên cô bước vào nơi này, nhưng “Tô Lạc Ương” thì không phải!Từng chỗ Tô Lạc Ương đi qua, lúc này sẽ nhớ tới một số ký ức của nguyên chủ khi ở đây.
Tô Lạc Ương nghĩ đến nguyên chủ đứng hàng thứ tư ở nhà họ Tô, cô mê mang xoay người muốn xem ai gọi mình, vừa quay lại đã thấy một bà cụ nhìn qua đã hơn sáu mươi chống quải trượng đứng đằng sau mình!.
“Bà Diêu!” Tô Lạc Ương biết bà ấy, bà cố nội này là người suy nhất đối xử thật lòng với cô ở nhà họ Tô, ngoài ba mẹ ra.
Bà cụ Diêu kích động đến mức ném quải trượng trong tay đi, bà ấy giữ chặt tay Tô Lạc Ương, nhất thời vui sướng hét ầm lên: “Cô Tư, cháu đi đâu lâu vậy hả, sao có thể bặt vô âm tín không cho bà biết chút tin tức, có phải cháu gặp nguy hiểm gì không, cháu có biết bà lo lắng thế nào không?”Bà Diêu đột nhiên khóc òa lên làm Tô Lạc Ương hơi hoảng hốt, cô sợ nhất là thấy người khác khóc, đặc biệt còn là người thân thiết với mình.
Trong trí nhớ, bà Diêu đối xử với Tô Lạc Ương rất tốt, cũng vì đối xử tốt quá nên cô mới luống cuống tay chân an ủi: “Bà nội Diêu đừng kích động, không phải cháu đã quay lại rồi sao, bà xem cháu không hao tổn lông tóc gì này, nguy hiểm đâu ra chứ!”Bà Diêu lại hơi tức giận: “Vậy sao cô Tư không nói cho bà một tiếng, hại bà lo lắng lâu muốn chết!”Tô Lạc Ương hơn ngẩn ra, tính cách mấy bà cụ bây giờ đều dữ thế à? Trước kia bà nội cô cũng thế, trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng!Tô Lạc Ương vừa định tiếp tục an ủi, đột nhiên bên cạnh truyền đến giọng nói có thể làm xương cốt cũng phải nổi da gà: “Ôí dồi ôi, xem ai trở lại kìa, Tô Lạc Ương, tôi cứ nghĩ cô chết vất va vất vưởng chỗ xó nào rồi, khiến Bạch Bạch nhà chúng ta lo lắng muốn chết!”Tô Lạc Ương nghe thế thì da gà trên người dựng lên hết, sau đó vỗ vỗ tay bà Diêu, ý bảo bà ấy tạm thời đừng nóng.
Tô Lạc Ương không xoay người, môi đỏ của cô gái gợi lên, giọng nói êm tai giống như dạ oanh, làm người ta không khỏi cảm thấy vui vẻ thoải mái: “Chị Ba, tôi chỉ ra ngoài chơi một thời gian thôi, chơi mệt thì về thôi.
 
À, đúng rồi, hẳn chị Ba không muốn nhìn thấy tôi đâu, sao có thể lo lắng được chứ!”Không sai, người vừa nói chuyện kia chính là chị Ba Tô Ngọc Oánh của Tô Lạc Ương, Tô Ngọc Oánh là cô Ba nhà họ Tô, cũng là tiểu bối được cưng chiều nhất trong nhà.
⬅ Trước Tiếp ➡