⬅ Trước Tiếp ➡
“Cảm ơn hai người đã nhờ Già Nam đưa con tới bệnh viện, mọi người đều vất vả rồi ạ.” Giang Uyển Nhu khẽ gật đầu cảm ơn, im lặng dịch người về phía trước.
“À, con gái à.” Cha cô ngồi một bên lộ ra vẻ mặt khó xử mở lời. “Thực ra hôm nay cha mẹ nuôi của con tới là có chuyện muốn cùng con bàn bạc.”
“Tôi thấy có vẻ chuyện rất quan trọng, bà cứ nói thẳng với con bé đi.” Mẹ cô bưng trà và bánh ngọt từ trong phòng bếp đi ra, đặt khay lên bàn.
Giang Uyển Nhu liếc mắt nhìn hộp quà to nhỏ bên dưới chân, bình tĩnh hỏi. “Không phải là tới hỏi cưới đấy chứ ạ?”
Thấy xung quanh đột nhiên yên tĩnh, cô nghiêng đầu sang một bên hỏi Lục Già Nam. “Tôi đoán sai rồi à?”
Ba mấp máy môi, mẹ cũng dừng rót trà. Không ngờ cuộc nói chuyện lại bị gián đoạn bởi hai người trẻ tuổi, hai bên cha mẹ khẩn trương nhìn chằm chằm hai đứa con rồi nhường sân chơi.
“Mẹ.” Tay phải Lục Già Nam vượt qua Giang Uyển Nhu, duỗi ra trước mặt mẹ anh.
Dì Vân lúc này mới kịp phản ứng, lấy ra thứ gì đó từ túi xách, mở ra đặt trên bàn trà.
Mọi người sôi nổi vươn cổ, cẩn thận nghiêng người quan sát.
Một tấm danh thiếp màu đỏ sẫm nằm trên khăn lụa, Giang Uyển Nhu cùng ba mẹ liếc mắt một cái liền nhận ra, trên đó là chữ viết của ông ngoại.
“Tôi mong cháu đích tôn đời thứ 80 của Lục gia Lục Già Nam cùng đích nữ đời thứ 70 của Giang gia kết tóc se duyên, theo gót cha ông, trăm năm hạnh phúc bên nhaụ”
Mặt khác còn có ngày sinh của hai người, trùng một ngày không hơn.
“Theo gót cha ông?” Giang Uyển Nhu chỉ vào thành ngữ ở giữa.
“Chính là kế thừa gia nghiệp, bình thường ít được dùng đến.” Dì Vân giải thích.
Dịch sang tiếng phổ thông là mong Lục gia cùng Giang gia kết đàng sui gia.
“Lần này ông Giang đột ngột qua đời, quả thực khiến người ta đau buồn.” Chú Lục ngẩng đầu đánh giá bức ảnh gia đình treo đối diện tường, thở dài một hơi.
“Ông lão nhà chúng tôi mấy ngày nay đau thương vô cùng, cơm cũng không chịu ăn, tính tình kia của ông chắc mọi người cũng biết đến. Không sợ mọi người chê cười, nghe nói Uyển Nhu ở tang lễ ngất xỉu, ông vẫn luôn thúc giục bọn tôi ra ngoài, dặn dò nhất định phải tới nhìn xem con dâu tương lai có khỏe hay không.”
“Gượm đã, xác thật là ý của ông ấy. Nhưng mà mối quan hệ này lại không quá hợp lí?” Cha cô thử thăm dò ý muốn xoay chuyển thế cục.
“Chuyện này à, bọn tôi cũng hiểu lời nói đùa của ông ấy. Cùng lắm hai nhà chúng ta cũng là chỗ thân quen. Nhân dịp này bèn tới bàn bạc với hai người.” Dì Vân tiếp tục cò cưa.
Ông Lục và ông Giang đều là bạn tốt với nhau cả đời, quan hệ tốt đẹp đến mức có thể mặc cùng một chiếc quần. Cuối cùng, lần này ông Giang lại đột ngột rời xa nhân thế, ông Lục bị kích thích cũng ngã bệnh, đặc biệt cho gọi Lục Già Nam ở nước ngoài trở về, bảo là lo lắng đến một ngày nào đó mình cũng ra đi, trước tiên muốn dặn dò về chuyện kế thừa gia nghiệp sau này.
“Trước kia lúc ba tôi trước khi qua đời cũng nhiều lần nhắc tới chuyện này. Chỉ là ông lớn tuổi rồi, đầu óc không minh mẫn, tôi cho rằng ông chỉ thuận miệng nói đùa thôi.” Mẹ cô đỡ trán, thái dương đau nhói.

⬅ Trước Tiếp ➡