Ông nhớ rõ trước đêm Tết âm lịch, vợ ông còn cố ý lái xe hơn một giờ đi Hải Châu mua bánh gạo đường về ăn Tết. Dịp lễ Thanh Minh lần này, bà lại thông qua WeChat nhờ những người quen ở Hải Châu mua bánh gạo của Giang Nam Đạo.
Ông tiếp tục nói “Vào thời điểm ăn Tết, vợ tôi mua bánh gạo đường được sản xuất tại Hải Châu, nhãn hiệu Giang Nam Đạo. Con gái tôi đã ăn hai chiếc bánh to, cái mà rưới nước sốt hoa quế ấy, làm tôi sợ hết hồn.”
“Vợ sếp quả thực có ánh nhìn.” Giang Uyển Nhu cười khẽ “Bánh gạo đường chính là át chủ bài của Giang Nam Đạo, thích hợp cho cả nhà vào dịp lễ hội, ngụ ý là đoàn tụ.”
“Tiểu Giang, tình huống cơ bản tôi hiểu rõ. Mấy ngày nay cô nghỉ ngơi trước đi, sau khi trở về hẵng bàn bạc tỉ mỉ.”
“Cảm ơn giám đốc Tiền. Tình huống cụ thể chờ tôi trở lại từ Thượng Hải sẽ báo cáo cho giám đốc. Trong chuyến đi công tác nước Mỹ cũng có báo cáo.”
Giám đốc Tiền một tay cầm điện thoại, bước tới nhà ăn, mở tủ ra, lấy ra bánh gạo bọc giấy dầu, quan sát dưới ánh đèn.
Quả nhiên, nhãn hiệu in chữ “Giang”.
Khi ông đang nói chuyện, con gái từ trong phòng khách chạy tới, lấy đi bọc bánh gạo, lại chạy đi nhanh như chớp, trở lại ghế sô pha, đưa bọc bánh cho mẹ, nũng nịu đòi mẹ giúp mình mở bọc bánh gạo ra.
Bên này, Giang Uyển Nhu vừa cúp máy, quay đầu thì thấy mẹ không một tiếng động đứng ở cửa phòng nhìn cô.
“Con đã nói rồi.” Giang Uyển Nhu bày ra tư thế phòng thủ.
“Không phải mẹ tìm con, có người tới gặp con.” Bà xoay đầu nhìn phía phòng khách.
“Ai ạ?” Hôm trước ở tang lễ quỳ cả ngày, đều đã gặp mặt các cô các dì.
Mẹ cầm lược chải lại mái tóc dài rối bù của Giang Uyển Nhu vài lần, lui ra phía sau sau nhìn cô “Còn chưa gội đầu gội đầu, nếu không mẹ nói con trong người không thoải mái, không tiện tiếp khách nhé?”
Nói chuyện điện thoại xong khiến Giang Uyển Nhu cảm thấy khát nước, cô cầm lấy chiếc ly trên bàn rồi bước tới phòng khách.
“Ở trong nhà của mình còn cần chú trọng gì nữa mẹ?”
“Này, đứa bé này, chờ một chút ”
Cô vừa ngáp dài vừa đeo kính vào, mới phát hiện khách đến không chỉ một người.
Một nhà ba người đang ngồi trên ghế sô pha ở chính giữa.
Ba cô ngồi trên ghế sô pha đơn, tay chắp lại, đây là động tác nhỏ để giải tỏa căng thẳng khi ông khẩn trương.
Giang Uyển Nhu đẩy gọng kính trên sống mũi, nheo nheo mắt.
Đôi mắt sắc của người phụ nữ ngồi ở giữa lập tức nhìn thấy Giang Uyển Nhu xuất hiện ở lối đi, bà ấy lịch sự vẫy tay với cô “Uyển Nhu, lại đây.”
“Con khỏe hơn chưa? Già Nam khi về nói với bọn ta là con đã tỉnh, nên ta muốn đến thăm con. Tới bệnh viện rồi, bác sĩ lại nói con đã xuất viện hồi chiều, bọn ta tiện đường ghé qua đây luôn.” Chú Lục vẫn hiền từ như xưa, rất giống một vị Phật.
“À, con khá hơn nhiều rồi, cảm ơn cha nuôi. Hiện tại con có thể ăn có thể ngủ, không có vấn đề gì cả.”
“Ngày đó con bỗng nhiên ngã xuống, dọa người khác sợ chết đi được.” Dì Vân nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Giang Uyển Nhu, dẫn cô tới ghế sô pha ngồi xuống.
Không gian hơi hẹp, chỉ có thể miễn cưỡng ngồi ở giữa dì Vân và Lục Già Nam.