⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu không phải hôm nay nhà họ Lục tự mình tìm đến, Giang Ngọc Cần có lẽ đã sớm quên béng chuyện này. Bà mơ hồ nhớ lại lần đầu tiên nghe ông nói, hình như đã hơn một năm rồi.
Lúc ấy ông Giang Phùng Lâm đang ngồi trong viện phơi nắng, bỗng nhiên lớn tiếng gọi nhũ danh Đoàn Đoàn của Giang Uyển Nhu, hét lên rằng Đoàn Đoàn nên đính hôn với Viên Viên nhà ông Lục.
Những đứa bé nhà họ Lục cùng tuổi với Giang Uyển Nhu đều là con trai, sao lại gọi là Viên Viên?
Giang Ngọc Cần cho rằng ông bệnh đến hồ đồ, vốn không để chuyện này trong lòng.
Chỉ là sau khi nghe lại lần thứ hai. Cảm thấy quá tam ba bận, bà ngừng làm việc nhà, trịnh trọng hỏi ông ấy rốt cuộc Viên Viên là ai?
Giang Phùng Lâm tựa như rơi vào trầm tư, sau một hồi lâu mới đáp “Là cháu đích tôn của ông Lục, Đoàn Đoàn cùng tuổi với thằng bé kia.”
“A Viên?”
“Đúng rồi, chính là thằng bé. Không phải nhà họ Lục kêu là Như Viên sao? Ông Lục nói, cháu đích tôn gọi là A Viên, cháu đích nữ gọi là A Như.”
Giang Ngọc Cần lần đầu mới biết ông Lục đặt nhũ danh cho Lục Già Nam là A Viên.
“Tốt quá rồi, cùng Đoàn Đoàn nhà chúng ta sẽ là Đoàn Đoàn Viên Viên.”
“Ba không được nói lung tung ở chỗ này đâụ” Nghe ông bịa đặt lung tung, Giang Ngọc Cần vội vã đi phơi quần áo mới giặt, quay người liền quên béng chuyện này.
Cho đến khi ở lễ tang, nhìn thấy vợ chồng nhà họ Lục dẫn theo một chàng trai trẻ tuổi tới viếng thăm, bà mới ý thức được lần cuối cùng bà gặp cháu đích tôn nhà họ Lục đã là nhiều năm trước, có lẽ là trước khi Lục Già Nam được đưa sang Anh du học.
Hiện tại gặp lại, Già Nam đã là một chàng trai hai mươi mấy tuổi, cao cũng đến mét tám, mặc dù mặc đồ tang màu đen lại có thể nhìn ra thân hình cường tráng cao to.
Đi theo phía sau ba mẹ, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều quy củ ngay ngắn, mái tóc cũng được cắt tỉa gọn gàng không hề cẩu thả.
Lúc ấy, Giang Uyển Nhu quỳ gối bên cạnh quan tài để túc trực linh cữu, bị bà gọi qua chào hỏi vợ chồng nhà họ lục. Nhiều năm không gặp nhau hai đứa nhỏ đều đã trưởng thành, cũng không còn là bộ dáng đối phương trong trí nhớ, cùng lắm cũng chỉ gật đầu chào hỏi lấy lệ.
Khoảnh khắc chạm mắt Lục Già Nam, bà mơ hồ nhớ tới những lời mê sảng ba mình nói.
Chỉ là đối phương cũng không hề nhắc tới chuyện này, bà cho rằng mọi chuyện cũng sẽ như vậy trôi qua.
Không nghĩ tới hôm nay ba người bọn họ lại chính thức đến nhà thăm hỏi, vợ chồng nhà họ Lục còn mang theo một mớ lý do thoái thác.
“Con không ngạc nhiên.” Dựa trên sự hiểu biết của cô về ông nội, Giang Uyển Nhu chắc chắn 100% đây là ý của ông ấy.
“Cái gì?” Mọi người nhìn chằm chằm vào cô.
“À, con không có ý gì cả, con chỉ nghĩ nó giống với phong cách của ông ngoại thôi.”
Lục Già Nam, người im lặng kể từ khi lấy danh thiếp ra cuối cùng cũng lên tiếng.
“Ừm, tôi đã tra cứu trên mạng, luật pháp không có quy định nào về giá trị hôn ước thuở nhỏ, nó chỉ mang tính ràng buộc về mặt đạo đức thôi. Nói cách khác, nếu hai bên không đồng ý thì hợp đồng hôn nhân này sẽ bị vô hiệu vì vi phạm nguyên tắc tự do hôn nhân.”
“Nếu cả hai bên đều đồng ý thì sao?”

⬅ Trước Tiếp ➡