Vì vậy, trong nội dung email cô nói thêm rằng, nếu công ty yêu cầu, cô có thể tiếp tục làm ở vị trí này đến đầu tháng năm, để công ty tận dụng khoảng thời gian này tuyển dụng nhân viên phù hợp, lấp vào chỗ trống của cô.
Lãnh đạo trực tiếp của Giang Uyển Nhu, giám đốc Tiền bên bộ phận nghiên cứu phát minh chỉ nghĩ rằng cô đã bị kích động rất nhiều trước sự ra đi đột ngột của người nhà, yêu cầu cô nghỉ ngơi điều dưỡng thật tốt, trực tiếp trả lời qua email, xem xét những đóng góp to lớn cho công ty và biểu hiện xuất sắc của cô, có thể tùy ý cấp thêm một tuần nghỉ phép.
Đầu tiên cô cảm ơn ý tốt của sếp, sau đó nhấn mạnh rằng đây là ý muốn xuất phát từ bản thân, không phải nhất thời nổi hứng.
Lúc này giám đốc Tiền mới ý thức được rằng mình sắp mất một nhân viên tài giỏi, ông nóng lòng chờ đợi Giang Uyển Nhu trở lại làm việc sau kỳ nghỉ dài hạn để phỏng vấn, bất chấp cuối tuần gọi điện thoại.
“Tiểu Giang, cô thật sự muốn từ chức?” Sự đau lòng của giám đốc bộ phận nghiên cứu phát minh dọc theo sóng điện truyền tới.
“Nếu vì chuyện gia đình, hãy gác công việc sang một bên, trước tiên nghỉ ngơi thật tốt, đợi cô trở về rồi nói sau, không cần mang gánh nặng tâm lý.”
“Giám đốc Tiền, tôi phải về quê để kế thừa công việc kinh doanh của gia đình.”
Giám đốc Tiền lần đầu tiên nghe Giang Uyển Nhu có gia nghiệp yêu cầu kế thừa, khí thế yếu đi ba phần, hỏi “Tiểu Giang, tôi nhớ rõ cô là người Hải Châu phải không?”
“Đúng vậy.”
Hải Châu không có tài nguyên khoáng sản, ắt hẳn không phải trong nhà khai thác mỏ.
“Xí nghiệp của gia đình?”
“Buôn bán nhỏ thôi.”
“Tại sao cha mẹ cô nghỉ hưu không làm?” Giám đốc Tiền thực sự luyến tiếc bảo bối mình đào được ở làn sóng thị trường toàn nhân tài năm xưa.
Ngành sản xuất thực phẩm có lợi nhuận thấp, trình độ nhân tài chuyên nghiệp nhìn chung cũng thấp, hầu hết các công ty trong ngành không đưa ra mức lương và phúc lợi hậu hĩnh. Nhưng công ty của Giang Uyển Nhu là một trong 500 công ty nước ngoài hàng đầu, lưng dựa đại thụ, không thiếu tiền, ở phương diện nghiên cứu phát minh thì nhân tài có nhưng khí chất thô thiển.
Nói về đãi ngộ, trình độ chuyên môn của cô còn thấp nên cô không đến nỗi cảm thấy bất mãn.
“Chưa, cha mẹ tôi chưa đến tuổi nghỉ hưụ”
“Vậy nguyên nhân là gì?”
“Giám đốc Tiền, anh thích ăn bánh gạo không?”
“Bánh gạo? Bánh làm từ bột nếp sao?”
“Đúng vậy.”
“Nói thật, tôi không ưa đồ ngọt cho lắm. Nhưng thật ra con gái tôi mỗi ngày đều ăn không ít, tôi bảo vợ không cần mua nhiều như vậy đặt trong nhà.”
“Nhà tôi bán bánh gạo truyền thống.”
“Ồ?” Nói đến bánh gạo kiểu cũ, ký ức giám đốc Tiền chợt ùa về.
Không biết từ khi nào, người người không thích đồ ngọt như ông lại là fan trung thành của nhiều món ăn vặt. Bánh trung thu, bách hạch đào, bánh hạt điềụ.. Phàm là dịp tết dịp lễ nào cũng có trà bánh, mặc kệ ngọt hay cay đều chưa từng thiếụ
Nhắc đến tiệm bánh gạo Hải Châu, nổi tiếng nhất hẳn là thương hiệu lâu đời Giang Nam Đạo.