⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Hạ Nhật Ninh hết giận thì hắn cũng bắt đầu cảm thấy đói bụng.
Nhớ đến dưới lầu còn có một người đàn bà ngốc nghếch nói phải nấu ăn cho hắn, thì hắn bèn xuống lầu, đi xem xem rốt cuộc cô ấy đã chuẩn bị những món ăn gì.
Vừa đi vào nhà ăn thì nghe thấy một tiếng hát thanh thản bay tới: “Trời đen phủ khắp màu đen, tỏa sáng những tinh tú lấp lánh. Đom đóm bay, đom đóm bay, bạn đang nhớ về ai. Tinh tú trên trời cao đang rơi lệ, khắp đại địa hoa hồng đang héo khô, gió đêm lạnh gió đêm lạnh. Chỉ cần có người bên cạnh. Đom đóm bay, hoa say ngủ. Từng cặp từng đôi rất đẹp. Không sợ đêm tối chỉ sợ tan nát cõi lòng, Chẳng ngại mệt mỏi hay không. Cũng chẳng hề bận tâm phương hướng.”
Bước chân của Hạ Nhật Ninh chợt khựng lại,
Một giây sau hắn đã xông vào nhà ăn, mở miệng kêu lên: “Cô bé, cô…”
Câu nói của hắn, đột nhiên ngưng bặt lại.
Trong nhà ăn, chỉ có một mình Thẩm Thất.
Không phải cô ấy…
Thật sự không phải cô ấy…
Dù cho cô ấy có biết hát bài hát này đi nữa….
Thẩm Thất nghe thấy tiếng bước chân, xoay đầu qua liền nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Hạ Nhật Ninh.
Hắn thất vọng như vậy, là bởi vì người chuẩn bị bữa trưa cho hắn, không phải là người mà hắn chờ đợi sao?
“Hạ Tổng, bữa trưa đã chuẩn bị xong. Có thể dùng bữa rồi.” Thẩm Thất cắn chặt môi, có chút bất an nhìn Hạ Nhật Ninh.
Sắc mặt Hạ Nhật Ninh chợt khôi phục lại bình thường, dường như người thất thần lúc nãy, không phải là hắn.
Hạ Nhật Ninh đi đến trước bàn ăn, cúi đầu nhìn bữa cơm nhà trên bàn, đôi mắt hắn hơi nhếch lên.
Nói thật lòng, dù cho là đầu bếp dở nhất của hắn, cũng có thể làm được những món ăn đẹp đẽ hơn những món trên bàn này gấp trăm lần.
Quản gia kéo ghế cho Hạ Nhật Ninh, Hạ Nhật Ninh vừa ngồi xuống, thì Thẩm Thất bèn cảm thấy hơi ngại ngùng.
Có một thành ngữ là Tú sắc khả xan (chỉ nhìn thôi cũng đủ no rồi).
Quả nhiên không thể so sánh Hạ Nhật Ninh với những món ăn trên bàn này.
Thẩm Thất ấp úng nói: “Nếu anh không thích ăn thì hay là vứt đi nhé….”
Hạ Nhật Ninh thản nhiên liếc Thẩm Thất một cái, nói: “Ngồi xuống đi, nể mặt cô thành tâm nhận lỗi, tôi sẽ cho cô thêm một cơ hội. Ngồi xuống ăn cùng ta đi.”
Hắn đón lấy đôi đũa của quản gia đưa cho, gắp một miếng thịt đưa vào miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡