Thôi kệ, xem tình hình như thế nào rồi hãy tính.
Hạ Nhật Ninh nhanh chóng lái xe về Cảnh Hòa Trang Viên.
Vừa mới bước vô cửa, Hạ Nhật NInh đã sai người đem rượu thuốc đến, tức giận ném vào vòng tay của Thẩm Thất.
“Cám ơn…” Thẩm Thất cắn chặt môi cám ơn, ngoan ngoãn đứng tại đó.
Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh rời khỏi, Thẩm Thất mới dám thoa thuốc lên mặt mình.
Gương mặt trong gương của cô đã sưng lên một cục, năm dấu tay rõ rệt, khiến cô lúc này trông có vẻ thảm hại vô cùng.
Thẩm Thất thở dài, dường như gần đây cô cứ bị đánh hoài…
Nhưng cô có còn cách nào khác đâu?
Cô biết rõ sẽ bị đánh nhưng vẫn phải qua đó!
Nếu không, thì cuộc sống của cô sẽ ra sao đây?
Thẩm Thất nhanh chóng thoa thuốc lên mặt cô, sau đó để lại chai thuốc còn thừa lên bàn.
Bụng cô đột nhiên kêu réo lên.
Thẩm Thất mới nhớ ra, cô và Hạ Nhật Ninh đến nhà Phạm Thành và Phạm Ly để dùng cơm mà.
Kết quả là, cơm còn chưa kịp dọn lên bàn, thì đã xảy ra chuyện như vậy rồi.
Bụng cô đã đói thì chắc Hạ Nhật Ninh cũng đã đói bụng rồi chứ
May là hôm nay Hạ Nhật Ninh đến cứu cô, nếu không thì không biết cô lại phải chịu đựng nỗi khổ gì nữa.
Thôi kệ đi, để bày tỏ lòng cảm ơn hắn, cô sẽ đi làm đồ ăn cho hắn, cũng sẵn tiện xin lỗi hắn luôn.
Thẩm Thất suy nghĩ một hồi, sau đó xoay lưng hỏi quản gia: “Xin hỏi, nhà bếp ở đâu vậy?”
Quản gia lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp trả lời: “Phía trước quẹo phải sau đó quẹo phải nữa.”
“Trưa nay Hạ tổng chưa có gì vào bụng, tôi sẽ đi làm chút đồ ăn cho anh ấy.” Thẩm Thất giải thích.
Quản gia gật đầu, đợi đến khi Thẩm Thất đi khỏi, mới báo tin này cho Hạ Nhật Ninh.
Hạ Nhật Ninh nghe thấy Thẩm Thất lại vào bếp làm cơm trưa cho hắn, lửa giận trong lòng cũng tiêu tan được chút ít, thuận miệng nói: “Để cô ấy làm đi.”
Có được sự đồng ý của Hạ Nhật Ninh, quản gia mới cho người trong nhà bếp giúp Thẩm Thất chuẩn bị bữa trưa cho tổng tài.