⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nhai một miếng, thì đôi chân mày đẹp đẽ của Hạ Nhật Ninh chợt nhíu lại: “Mùi vị không thấm nhiều lắm, nhưng cũng không tồi.”
Thẩm Thất cắn răng nói: “Những công cụ trong nhà bếp này tôi không quen dùng. Nếu không tin thì, bữa khác anh tới chổ của tôi tôi sẽ làm cho anh ăn…:”
“Được thôi.” Hạ Nhật Ninh không hề nghĩ nhiều gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Thẩm Thất suýt chút nữa cắn phải lưỡi của mình tự vẫn rồi.
Cô chỉ khách sáo một chút thôi, nhưng hắn lại đồng ý ngay ư?
Cô nói nhiều như vậy làm gì chứ?
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy nét mặt ngơ ngác của Thẩm Thất, tâm trạng của hắn đã đỡ hơn rất nhiều rồi.
Dù cho thức ăn có khó ăn như thế nào đi nữa, thì bây giờ dường như đã trở nên dễ ăn hơn nhiều.
Tốc độ ăn cơm của Hạ Nhật Ninh rất nhanh, nhưng cũng đủ đẹp mắt, khiến người ta không cách nào bắt bẻ được.
Thẩm Thất ôm lấy chén cơm, ăn cơm một cách ngoan ngoãn.
Đột nhiên có một đôi đũa gắp một miếng sườn vào trong chén của cô.
Thẩm Thất hoang mang ngước đầu lên nhìn Hạ Nhật Ninh.
“Chuyện hôm nay, ít nhiều gì ta cũng có trách nhiệm với nó. Cho nên, ta mới không hiểu tại sao cô lại đứng đó cho người ta đánh?” Hạ Nhật Ninh nhìn lên khuôn mặt của Thẩm Thất, tuy rất không hài lòng nhưng thái độ của hắn đã dễ chịu hơn rất nhiều.
Thẩm Thất thản nhiên trả lời: “Tôi chỉ là một nhà tạo mẫu, trong ngành này không tránh khỏi việc tiếp xúc với các quý cô và công tử nhà giàu. Nếu đắc tội với đệ nhất thục nữ, thì sau này sao tôi có thể tồn tại trong ngành này nữa chứ?”
Hạ Nhật Ninh nhíu mày lên: “Chỉ bởi vì vậy thôi sao?”
2039.Thẩm Thất vô cùng thẳng thắn trả lời: “Đúng vậy! Chỉ cần tôi trả hết nợ cho anh, thì tôi sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào với anh nữa. Nhưng đương nhiên tôi vẫn phải tiếp tục tạo mẫu cho người khác, phục vụ cho người khác. Nếu Phùng Khả Hân muốn đóng băng tôi, thì nguyên cái thành phố Vinh này còn ai dám tìm tôi tạo mẫu nữa chứ?”
“Cho nên, cô cứ thật thà đứng cho người ta đánh à?” Hạ Nhật Ninh đột nhiên bị làm cho buồn cười.
Đây là chuyện mắc cười nhất mà hắn đã từng nghe qua.
Thẩm Thất lại đột nhiên gật đầu xuống.
“Thế nhưng, cô có biết làm bạn đồng hành với tổng tài của tập đoàn Hạ Thị, có ý nghĩa như thế nào không?” Hạ Nhật Ninh bỏ đôi đũa xuống, cứ nhìn Thẩm Thất như vậy.
Thẩm Thất vô cùng hoang mang: “A? Có sự khác biệt gì sao? Không phải chỉ là một... bạn đồng hành bình thường thôi sao?”
“Vậy cô có biết bạn đồng hành của ta có đặc quyền gì không?” Hạ Nhật Ninh tiếp tục hỏi.
“... Tôi không biết.” Thẩm Thất thành thật trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡