⬅ Trước Tiếp ➡
Không được, cô nhất định phải tìm cách khắc phục!
Thế nhưng không đợi Thẩm Thất mở miệng giải thích, thì Hạ Nhật Ninh đột nhiên nói: “Thành thật xin lỗi, đột nhiên tôi nhớ ra tôi còn có chút việc, tôi xin ra về trước. Tiểu Thất, chúng ta đi nào.:
Ánh mắt Phùng Khả Hân sắc bén như dao găm, căm phẫn nhìn về phía Thẩm Thất.
Thẩm Thất bất lực đứng đó, không ngừng lắc đầu và nhìn về phía Phùng Khả Hân.
Phùng Khả Hân, việc này không có liên quan gì đến tôi cả!
Tôi thật sự không có ý muốn quyến rũ Hạ Nhật Ninh!
Mong cô nhất định phải tin tưởng tôi!
Tiếc rằng Phùng Khả Hân không hề hiểu được hàm ý trong ánh mắt của Thẩm Thất, cô chợt đứng dậy nói: “Em vừa mới tới, thì anh lại phải đi sao? A, em chợt nhớ ra, em có chút chuyện phải tìm Thẩm tiểu thư. Không biết Thẩm tiểu thư có thời gian rảnh không?”
Thẩm Thất khẽ nhắm mắt lại.
Chết rồi, chết chắc rồi…
Hạ Nhật Ninh nhìn về phía Thẩm Thất ngay lập tức.
Thẩm Thất cắn chặt lấy môi, cắn răng nói: “Xin lỗi Hạ tổng, tôi đột nhiên nhớ ra, tôi có hẹn…. gặp mặt với Phùng tiểu thư. Tôi… tôi… không thể đi về được.”
Phùng Khả Hân đi thẳng về phía trước dẫn đường, Thẩm Thất không dám nhìn về phía Hạ Nhật Ninh, chỉ có thể thấp thỏm lo âu đi theo.
Sắc mặt của Hạ Nhật Ninh cũng ủ rũ theo.
Hắn vừa mới đi về phía trước một bước, Văn Nhất Phi đã ôm chặt lấy hắn: “Nhật Ninh! Nếu anh không có ý với Thẩm tiểu thư đó, thì đừng gây ra thị phi gì với cô ấy! Phùng Khả Hân là đệ nhất thục nữ của thành phố Vinh, với thân phận và địa vị của nhà họ Phùng, muốn tìm cô gái này thì thật dễ dàng biết chừng nào. Anh cũng không phải không biết được tâm ý của Phùng Khả Hân đối với anh, mà anh còn đối xử với cô ấy như vậy!”
Bước chân của Hạ Nhật Ninh đột nhiên khựng lại.
Ý của hắn với Thẩm Thất ư?
Hắn có thể có ý gì chứ?
Hẳn chỉ vì một vết bớt tương tự trên cổ của Thẩm Thất, nên mới chú trọng cô ấy hơn thôi.
Hắn thì không hề e sợ gì Phùng Khả Hân cả.
Chỉ là Văn Nhất Phi nói cũng có lý, hắn đích thật không hề có ý gì khác với Thẩm Thất, chỉ cảm thấy người phụ nữ này khác thường mà thôi, cô ấy không giống những người phụ nữ khác cứ thích tâng bốc hắn, nên mới chú trọng cô ấy hơn thôi mà.
Nhưng nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Thất đi theo Phùng Khả Hân vào trong, trông có vẻ cô đơn không nơi nương tựa như vậy, dường như lại nhìn thấy bộ dạng đơn độc một mình đứng trong mưa của cô, tại sao trong lòng hắn cứ có một cơn giận dữ bốc lên không cách nào kiềm chế được chứ?
Rốt cuộc hắn bị sao thế này?
⬅ Trước Tiếp ➡