⬅ Trước Tiếp ➡
Ý của Văn Nhất Phi là, tại sao hai người lại kêu Phùng Khả Hân qua đây?
Ý của cặp song sinh là, cô ấy gọi điện cho chúng tôi, chúng tôi cũng không thể nói dối được!
Đôi mắt thon dài của Hạ Nhật Ninh hơi ngước lên, lạnh lùng lướt qua Phùng Khả Hân, nói: “Sao lại không chứ? Đây là nhà của Phạm Thành và Phạm Ly mà, sao tôi lại có quyền không hoan nghênh chứ?”
Phùng Khả Hân cố tình ngả người về phía trước một chút, khoảng cách của hai người ngày càng gần nhau hơn: “Vậy, ý của anh là anh cũng hy vọng em đến đây đúng không?”
Đúng lúc này, Thẩm Thất cúi đầu bưng ly nước qua: “Hạ tổng, nước của anh…”
Thẩm Thất ngước đầu lên, liền nhìn thấy Phùng Khả Hân gần như sắp ngã hết nguyên người lên Hạ Nhật Ninh.
Phùng Khả Hân nghe thấy tiếng người liền ngước đầu lên, tầm nhìn của cô nhanh chóng tập trung vào khuôn mặt của Thẩm Thất, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh băng, giọng điệu hung dữ nói: “Là cô ư? Sao cô lại ở đây?”
2037.
Bị Phùng Khả Hân chỉ trích, Thẩm Thất dường như đột nhiên biến thành một con chuột nhỏ bị ló ra khỏi ánh sáng mặt trời, sợ hãi đến nỗi không thể cầm vững ly nước trong tay, nhất thời làm rớt xuống tấm thảm trải sàn.
Thẩm Thất hốt hoảng quỳ xuống, không ngừng xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi sẽ đi lấy ly nước khác…”
Hạ Nhật Ninh đột nhiên mở miệng nói: “Không cần đâu, qua đây ngồi nào.”
Thẩm Thất nhìn một cái về phía Phùng Khả Hân, cô cảm thấy vô cùng khó xử.
Nếu biết trước Phùng Khả Hân sẽ đến đây, thì có nói gì đi nữa cô cũng sẽ không qua đây!
Lỡ như bị cô ta hiểu lầm thì sao đây?
Ánh mắt Phùng Khả Hân nhìn Thẩm Thất trông càng đáng sợ hơn nữa, Thẩm Thất cảm thấy đôi chân của mình dường như bị dính chặt trên tấm thảm trải sàn, dùng cách nào cũng không thể nhúc nhích được.
Phùng Khả Hân từ từ ngồi thẳng người lại, rõ ràng cô đang cười, nhưng trông gượng gạo vô cùng: “Thẩm tiểu thư sao lại ở đây? Văn Nhất Phi, bạn gái mới của anh à? Hay là bạn bè của Phạm Thành, Phạm Ly?”
Thẩm Thất rất mong muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống cho xong.
“Phùng tiểu thư, tôi không phải…” Thẩm Thất vừa mới định mở miệng giải thích.
Hạ Nhật Ninh lại mở miệng nói: “Hôm nay cô ấy là bạn đồng hành của tôi. Sao vậy? Phùng tiểu thư có ý kiến gì sao?”
Trong lòng Thẩm Thất vô cùng hồi hộp.
Chết rồi chết rồi, lần này e là cô thật sự phải đắc tội với Phùng Khả Hân rồi.
Đắc tội với đệ nhất thục nữ của thành phố Vinh, sau này sự nghiệp của cô tại đây chắc cũng sẽ kết thúc luôn rồi!
Nếu không còn ai tìm cô tạo mẫu nữa… thì cô lấy đâu ra tiền để trả nợ đây, làm sao chi trả tiền trị bệnh cho anh trai đây?
⬅ Trước Tiếp ➡